Lời tình muộn!
***
Đất trời như tối sầm lại, khi những đám mây đen ùn ùn kéo đến giăng kín cả bầu trời báo hiệu một cơn mưa lớn sắp tới. Gió thổi mạnh bụi bay mù mịt. Mọi người tất bậttìm chổ trú mưa. Từng hạt mưa rơi đều rồi ào ạt trút xuống như thác nước.Vậy mà trên đường vẫn còn một cô gái độ chừng hai mươi tuổi, cô lê bước chân nặng nề chầm chạp. Mặc những đôi mắt hiếu kỳ nhìn cô, mặc nhữnghạt mưa quất vào người rất buốt, cô vẫnbước đi với dáng vẻ xiêu vẹo. Và rồi đôi chân như không còn theo ý muốn của cô nữa, nó ngã quỵ xuống vì rã rời mệt mỏi. Hồn cô như lơ lửng, cô ngã xuống bên đường, chỉ kịp nhìn thấy ánh đèn quét ngang mặt và một chiếc xe hơi dừnglại bên cô, và cô ngất lịm.
Đông Nghi từ từ hé mắt, ngạc nhiên nhìn xung quanh, thấy mình đang nằm trong một căn phòng vô cùng sang trọng. Tiếng reo vui của nhiều người vang lên càng làm cô thêm bối rối. Cô loáng thoáng nghe được giọng vui mừng:
- Hay quá! Cô ấy đã tỉnh rồi.
Thì ra cô đang ở trong một ngôi nhà hoàn toàn xa lạ, giữa những người xa lạ và cô vừa tỉnh lại sau một cơn ngất lịm bên đường. Chỏi tay ngồi dậy, cô hốt hoảng nhìnquanh:- Tôi đang ở đâu đây?
- Xin cô đừng sợ, cứ nằm yên nghỉ ngơi cho bình phục. Cám ơntrời đất đã phù hộ chocô được bình an.
Bà già ân cần nói và đỡ Đông Nghi nằm xuống giường. Ông Liêm tài xế kính cẩn nói:
- Chào...bà chủ và cậu Vĩnh Khang.
Thanh âm của ông vang lên buộc Đông Nghi nhìn ra cửa. Trước mắt cô là một người đàn bà vô cùng sang trọng và một người đàn ông trung niên. Ánh mắt anh chạm vào tia nhìn của cô.
- Chào cô. Cô đã khoẻ rồi chứ?
Cô nhỏm dậy đáp khẽ:
- Cám ơn ông, tôi đã khoẻ.
Ngồi xuống giường cạnh cô, bà Trương cất giọng hiền từ:
- Bây giờ cháu thấy trong người ra sao? Suốt mấy tiếng đồng hồ nằm li bì trên giường, cháu làm cho ta và mọi người đều lo lắng.
Vừa nói, bà vừa đưa tay sờ trên trán ĐôngNghi:
- Cháu đã bớt nóng rồi.
Đông Nghi xúc động khi được bà chăm sóc, cử chỉ dịu dàng vàgiọng nói ấm áp mà côchưa từng được người thân ve vuốt. Ngước đôi mắt long lanh nhìn bà Trương, cô nhỏ giọng:
- Cám ơn bà đả quan tâm lo lắng, được bà và mọi người săn sóc,con thấy trong người đã khoẻ lại nhiều lắm.
Bà Trương cười phúc hậu. Quay qua bà già ban nãy, bà nói:- Vú Mười! Đi pha giùm tôi một ly sữa nóng. Hồi nãy, lúc bác sĩ khám bệnh có nói cháu bị kiệt sức và hạ đường huyết vì nhịn đói khá lâu, khi tỉnh lại uống một ly sữa là khoẻ ngay.
- Vâng! Tôi đi pha sữangay thưa bà.
Vừa nói, vú Mười vừa đi khuất sau cánh cửathật nhanh. Nãy giờ, Vĩnh Khang không nói thêm một câu nào nữa, anh lặng im quan sát cô và thầm nghĩ:"Cô bé quả là một người đẹp, nét đẹp cósức quyến rủ vô cùng mảnh liệt, dù không cần tô son điểm phấn. Khi gặp môt lần không dễ gì quên, nhất là đôi mắt đen láy buồn thăm thẳm, với đôi mi dài cong vút, cánh mũi cao và chiếc miệng nhỏ xinh xắn hơi trề xuống thật đáng yêu." Vĩnh Khang quả quyết, vẻ đẹp như mắt hồ thu của cô gái, sẽ nhấn chìm hết đấng mày râu, dù là trái tim sắt đá.
Ồ lẩn thẩn quá. Anh đang nghĩ gì thế này....Vĩnh Khang, hãy tỉnh lại, tỉnh lại đi! Màyđã có vợ rồi, mày không có quyền ngây ngất trước cô ấy. Anhvỗ vỗ vào trán mấy cái để trấn tĩnh mình, và thở dài buồn bã. Dùđang nói chuyệ với bà Trương, Đông Nghi vẫn biết anh đang nhìn mình, cô giả lơi như không biết. Đồng thời, cô cũng ngầm quan sát Vĩnh Khang và nghĩ bụng: "Chắc anh đã đưa mình về đây. Anh quả là người đàn ông hấp dẫn, nhìn anh toát lên một nghị lực đáng nể. Đôi mắt sáng dưới hàng lông mày rậm, sống mũi cao, gương mặt đẹp góc cạnh, Vĩnh Khang giống như một tài tử điện ảnh." Hai đôi mắt vô tình giao nhau, Đông Nghi lúng túng quay đi, tim cô đập saimột nhịp. Vừa lúc đó, vú Mười bưng ly sữa bốc khói vào phòng. Đỡ cô ngồi dậy, bà Trương cầm ly sữa từ tay vú Mười đưa cho cô, giọng ân cần:- Cháu ráng uống hết ly sữa này sẽ tỉnh người lại ngay.
Đưa hai tay đón lấy, cô uống từng ngụm nhỏ cho đến hết. Nhìn khắp lượt mọi người, Đông Nghi nói bằng giọng đầy cảm xúc:
- Cháu rất biết ơn về sự quan tâm của bà, của ông và các chú bácở đây.
Vĩnh Khang khoát taynói:
- Không có chi. Cô cứ ởđây tịnh dưỡng. Bao giờ cô khoẻ hẳn lại, tôisẽ đưa cô về nhà.
Nghe hai tiếng về nhà, Đông Nghi hốt hoảng kêu lên, giọng cô lạc đi vì sợ:
- Không. Tôi không thểvề nhà...tôi....tôi sợ lắm...xin....xin các người đừng bắt tôi phải về nhà.
Đông Nghi bước xuống giường, cô quỳ thụp dưới chân bà Trương, giọng nức nở:
- Con lạy bà, bà đừng bắt con về nhà. Bà thương mà cho con ở lại đây, dù làm trâu làm ngựa gì cũng được. Con không về đó đâu, con sợ lắm. Đông Nghi hét lên, Vĩnh Khang và bà Trương vội đỡ nàng dậy. Nhìn vẻ hoảng loạn của nàng, Vĩnh Khang lặng đi. Giọng bàTrương đầy thương cảm- Nếu cháu không thích về nhà thì thôi, cứ ở lại đây với chúngta. Đừng lo sợ quá sẽ ảnh hưởng tới sức khoẻ, cháu vừa mới tỉnh lại xong.
Đông Nghi im lặng, mặc cho lệ tràn ra hai bên khoé mắt. Làm sao cô không lo sợ cho được, khi mà sự việc mới diễn ra cách đây ba ngày, là nổi ámảnh kinh hoàng đối vớicô. Cô đưa tay quẹt nước mắt. Hay là đêm nay ta bỏ trốn. Ý táo bạo loé lên trong đầu Đông Nghi. Nàng len lén nhìn lên, cảm giác như Vĩnh Khang thấu hiểu hêt ý nghĩa vừa thoáng qua của cô. Giọng Vĩnh Khang vang lên chắc nịch, cắtngang dòng suy nghĩ của cô:
- Giờ thì cô cứ yên tâm ngơi nghỉ. Chúng tôi sẽ không báo với gia đình của cô khi mà chưa có sự đồng yé của cô.
Ngưng một chút, anh tiếp:
- Và cô hãy quên ngayý định bỏ trốn khỏ nhànày. Ngoài kia rất nhiều cạm bẫy đang chờ đón cô đó.
Nói xong Vĩnh Khang quay lưng bỏ đi, khôngcần biết cô tỏ thái độ ra sao. Những người giúp việc thương cảm nhìn cô rồi theo chàng rời khỏi phòng. Giờ cònlại bà Trương và vú Mười. Giọng bà Trương vừa vổ về vừa nghiêm khắc:- Thôi, cháu lại giườngnằm đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa. Ta rất vui nếu cháu lưu lại nơi đây, sớm tối trò chuyện với ta. Ta rất cần một người để trút bớt tâm sự. Cháu đồng ý chứ?
Đông Nghi cố nở nụ cười và khẽ gật đầu. Nàng nhìn bà bằng đôimắt biết ơn. Cuối cùng, bà Trương và vú Mười cũng rời khỏi phòng. Bà Trương không quên dặn dò:
- Ngủ một giấc cho thật khoẻ. Ngày mai, chúng ta gặp nhau, chắc sẽ có nhiều điều đáng nói.
Vú Mười khép cửa phòng lại. Giờ em còn lại Đông Nghi với nổi hoang mang lo sợ. Rồi đây cuộc đời cô sẽ ra sao? Phía trước là ngõcụt, phía sau không lốiquay về. Bất giác cô đưa tay lên ngực và than thở:
- Ôi lại Chúa! Sao người dành cho con sốphận hẩm hiu và vô cùng nghiệt ngã. Con biết phải về đâu, khi mà trước mắt con bóng đêm mời mịt? Con phải bấu víu vào đâu, khi ở đây toàn kẻ lạ người xa, chỗ mà không dành cho những cô gái bất hạnhnhư con.
Ánh nắng ấm áp xuyên qua phòng làm Đông Nghi tỉnh giấc. Sau một đêm ngủ muộn, cô trở dậy đến bên cửa sổ, mở tung cửa ra cho gió sớm ùavào phòng. Thì ra, nàng đang đứng ở trên lầu. Đúng đây, nàng có thể nhìn thấy một phần của khu vườon. Vườn trồng toàn cây ăn trái. Xa xa, khuất sau những tàn lá rộng là một hồ nước đầy sen trắng. Giữa hồ là một hòn non bộ, trông giống như quả núi nhỏ, thật là thơ mộng và hấp dẫn. Đông Nghi dán mắt vào cảnh đẹp bêndưới. Nếu như đây là vườn nhà cô, cô sẽ chạy bay xuống ngắt hết những đóa hoa sen kia, đem chưng bay khắp phòng, hoặc là cô hái hết trái chín trên cây đem chia cho mọi người. Quả là thậtthú vị. Mải suy nghĩ vuvơ, nàng không hay vú Mười đã đến sau lưng từ lúc nào. Hắng giọng, vú Mười nói- Cô đã dậy rồi à? Mau vào thay đồ, chải lại tóc rồi xuống ăn sáng. Hồi nãy, bà chủ có ghé qua phòng, thấy cô ngủ say quá nên không vội đánh thức.
Quay người lại, Đông Nghi thấy trên tay vú Mười là bộ áo đầm màu hồng rất đẹp. Đởlấy bộ đồ trên tay vú Mười, nàng nói giọng xúc động:
- Rất cảm ơn bà đã giúp cháu qua cơn hoạn nạn. Cháu sẽ nhớmãi công ơn to lớn này.
Vú Mười xua tay lia lịa:
- Không có gì, không có gì. Cô cứ yên tâm đi. Mau vào trong thayđồ, kèo bà chủ và cậu Khang chờ.
Đông Nghi dạ nhỏ, đi vội vào phòng vệ sinh. Một lúc sau khi trở ra, trông nàng như một vịtiểu thơ đài các, vừa vặn trong chiếc áo đầm như của chính nàng vậy.- Quả là tuyệt đẹp.
Vú Mười kêu lên:
- Nếu cô tươi lên một chút thì không ai sánhkịp. Đúng là mười phân vẹn mười. Nào, đi thôi Đông Nghi.
Nàng ngượng nghịu, cúi đầu thật thấp bước theo vú Mười, đidọc theo hành lang xuống cầu thang qua phòng khách. Ngôi biệtthự rộng lớn và quá sang trọng làm Đông Nghi hơi bị khớp. Xuống đến phòng ăn, Đông Nghi đã thấy bà Trương và Vĩnh Khang ngồi đó như đang đợi nàng. Vừa trông thấy Đông Nghi, bà Trương vội đứng lên kéo tay nàng lại gần chỗ mình ngồi. Ấn nàng ngồi xuống ghế, giọng bà ân cần:
- Cháu khoẻ hẳn chưa? Ngồi xuống đây ăn chén cháo nóng cholại sức. Nhình cháo bâygiờ tươi tỉnh hơn hôm qua khá nhiều.
Lướt tia mắt sang chỗ Vĩnh Khang, nàng rụt rè nói:
- Cháu cảm ơn bà và anh. Nếu không nhờ bà và anh ra tay cứu giúp, thì có lẽ con đã chết ngoài đường vì cảm lạnh.
Bà Trương và Vĩnh Khang chưa kịp nói lời nào, Đông Nghi tiếp luôn:
- Con van xin bà và anh đừng trả con về nhà, con sợ lắm.
Nói đến đây, Đông Nghi bật khóc ngon lành, ánh mắt khẩn thiết nhìn bà Trương và Vĩnh Khang. Vỗ nhẹ lên vai nàng, bà Trương ôn tồn nói- Được rồi, được rồi. Cháu nín đi, đừng khóc nữa. Hôm qua ta hứa làm sao thì bây giờ phải giữ lời chứ, cháu yên tâm đi.
Đặt tô cháo thơm phức trước mặt nàng,vú Mười thương cảm:
- Cô ráng ăn hết tô cháo. Bà chủ đã hứa để cô ở lại với chúng tôi, không ai trả cô về nhà đâu mà sợ.
Vĩnh Khang tiếp lời vúMười, giọng ấm áp:
- Cháo nóng cô mau ănđi kẻo nguội. Khi ăn hết tô cháo, cô sẽ thấy bình tĩnh trở lại. Và tôi mong rằng từ lúc này trở đi, cô đừng suy nghĩ lung tung nữa. Chúng tôi rất vui được đón nhậncô như là một thành viên trong gia đình.
Nói đến đây, Vĩnh Khang nhìn sang mẹ như chờ đợi ý kiến của bà. Gật nhẹ đầu, bà Trương hiểu ý Vĩnh Khang muốn nói gì. Cất giọng từ tốn bànói:
- Ở đây, ngoài ta ra còn có vú Mười, Vĩnh Khang, Tuyết Ngân, ông Tân làm vườn và ông Liêm tài xế. Những mỗi người đều có nhiệm vụ của mìnhRốt cuộc chỉ còn mình ta là rảnh rỗi. Đôi khi ta cũng buồn lắm. Nếucháu đồng ý ở lại đây thì hay biết mấy. Vuốtnhẹ lưng Đông Nghi, bà giục:
- Thôi, ăn nhanh đi cháu.
Nghe lời bà, Đông Nghinhỏ nhẹ múc từng muỗng cháo ăn ngon lành. Vú Mười thật khéo tay, món cháo của bà thật tuyệt, nàng chưa từng nếm qua món cháo nào ngon đến như vậy. Vĩnh Khang lặng lẽ quan sát cử chỉ của cô, anh chợt hỏi- À! Mà tễn cô là gì nhỉ? Từ hôm qua đến giờ chúng tôi chưa được biết.
Đông Nghi vội trả lời:
- Dạ, tôi tên Nghi. TrầnĐông Nghi, hai mươi hai tuổi, quê ở tận Cà Mau.
Vĩnh Khang cười hóm hỉnh:
- Tôi hỏi tên cô thôi, không phải điều tra lý lịch cô đâu, làm gì mà cô khai cả tuổi và quê quán vậy. Đừng căng thẳng quá, Đông Nghi. Tôi muốn biết tên để tiện xưng hô thôi mà.
Ba người cười vang xua đi bầu không khí căng thẳng bao trùm căn phòng. Đông Nghi đỏ mặt cúi đầu bẽn lẽn. Chờ cô ăn xong, bà Trương dịu dàng nói:
- Đông Nghi! Ta có chuyện muốn hỏi con cho rõ ràng, ta dù không muốn nhưng cũng phải nói. Con ở trong nhà ta, nên những gì có liên quan đến con ta đều muốn biết. Con không ngại trả lời chứ, Đông Nghi?
Khẽ lắc đầu, Đông Nghi mím môi suy nghĩ. Thiện ý của bà Trương đối với nàng ra sao nàng hiểu rất rõ, vậy thì nàng còn giấu giếm làm chi để bà phật lòng. Nhìn sang Vĩnh Khang, bắt gặp tia mắt ấm áp lẫnkhuyến khích của anh, Đông Nghi mạnh dạn nói:
- Con không biết phải bắt đầu từ đâu cho mọi người hiểu, có lẽ kể từ khi cha mẹ con qua đời.