Bằng giọng buồn buồn,Đông Nghi thuật lại quãng đời khốn khổ của mình. Qua làn nước mắt chuyện kinh hoàng hôm nọ như một thước phim quay chậm, đưa cô vềký ức hoảng loạn mới vừa xảy ra...
* * *
Ngày ấy, Đông Nghi cũng có một tuổi thơ hồn nhiên và hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của ba mẹ. Cuộc đời cô liên tiếp xảy ra bất hạnh, kể từ khi cha mẹ cô lần lượt qua đời vì bạo bệnh. Đông Nghi được người cô ruột đón về chăm sóc. Không phải bà thươngĐông Nghi vì cô mồ côimà là do số tài sản ba mẹ cô để lại. Bà Sương đã suy nghĩ đúng lắm. Nếu bà làm giấy bảo lãnh nuôi cô, thì số tài sản kéch xù kia sẽ nằm gọn trong tay bà. Ngày rước Đông Nghi về nhà, bà sụt sùi khóc than kể lể. Nào là thương cháumồ côi, không ai lo lắng, thương anh chị bạc phần mất sớm. Nhưng sự thật thì sao? Bà Sương chỉ đốiđãi tốt với Đông Nghi một hai năm đầu. Còn sau đó thì bà xem cô như một món nợ, khi đã nướng hết tài sản ba mẹ cô để lại vào sòng bạc. Bà bắt đầu hành hạ Đông Nghi. Hôm nào đánh bạc thắng thì bà còn vui vẻ đưa tiền dong gạo và mua thức ăn. Còn lở thua thì nhịn đói, vàĐông Nghi luôn là người để bà trút giận. Cô cắn răng cam chịu. Vì nếu cô dại mồm cãi lại, bà Sương nhất định sẽ đuổi cô ra khỏinhà, mà cô biết phải điđâu khi trên người môt đồng cũng không có. Và cứ thế, cô phải cúi đầu hứng chịu những cơn nóng giận vô cớ của bà Sương. Sức chịu đựng của conngười có hạn bà Sương đã làm cho giọt nước tràn ly. Bà dẫn về nhà một ông"Ba Tàu" bụng phệ, và gọi Đông Nghi lên. Chỉ vào ông ta, bà Sương thản nhiên nói:- Anh Phúng để ý thương mày lâu rồi. Tao đã nhận lời gả mày cho ảnh, một tuần nữa đám cưới. Mày lo chuẩn bị là vừa.Thảng thốt nhìn người đàn ông mập lùn, có cặp mắt ti hí đang nhăm nhở cười với mình, Đông Nghi lạc giọng hỏi:
- Cô ơi! Cô có lộn không? Ông ấy đáng tuổi cha chú, sao cô cóthể nhận lời gả con. Vả lại, con còn đi học, con không thể lấy ông ta được.
Bà Sương trừng mắt hét lớn:
- Không học hành gì hết! Bằng tuổi mày người ta đã có chồng con cả rồi. Mày học cholắm vào, thử hỏi được tích sực gì? Chữnghĩa có thể mài ra được mà ăn không con?
Bà vuốt ve Đông Nghi:
- Cô nói cho con hay. Anh Phúng đây là người giàu có, con về làm vợ là sướng một đời. Hứ! Có khối đứa muốn nhào vô mà hổng được. Con khôngkiếm được ai hơn ảnhđâu. Con đừng từ chốilàm mất mặt cô.Ông Phúng cười lớn làm gương mặt bự thịt của ông rung lên. Ông xun xoe nói:
- Phải, phải. Em đồng ýlàm vợ qua, qua sẽ lo cho em sung sướng. Qua không để em là gìđộng đến móng tay cả.
Ông tít mắt vuốt nhẹ lưng cô:
- Em đẹp quá! Chỉ có em mới xứng làm bà chủ thôi.
Đông Nghi nghe tởm lợm. Cô hất tay ông rakhỏi người, nghiêm mặt nói:
- Ông đáng tuổi cha tôi, làm sao tôi có thể lấy ông được? Ông đã có hai, ba đời vợ với một đám con, lớn nhỏđủ cả, ông còn đèo bòng làm gì. Xin ông tha cho tôi, tôi vô cùng đội ơn ông.
Ông Phúng khoa tay đáp tỉnh:
- Qua nói thật cho em biết. Mấy mụ vợ của qua toàn một lũ ăn hại. Qua chỉ yêu cầu các mụ ấy đẻ cho qua một thằng cu, mà chảbà nào làm được. Qua hy vọng em sẽ làm được. Khi đó, em muốn gì qua cũng chiều.
Đông Nghi cao giọng nói:
- Tôi không phải là cái máy đẻ mướn. Nếu ông có nhu cầu thì đi chỗ khác mà kiếm.
Cô quay sang nắm taybà Sương:
- Cô ơi! Con lạy cô, xin cô đừng ép con lấy ông ấy, con sẽ chết mất.
Đứng phắt dậy, bà Sương phủi tay Đông Nghi. Bà phán:- Tao đã quyết định, mày đừng năng nỉ thất công. Hừ, lấy được ổng là mang phước ba đời cho mày, ở đó mà bày đặt làm dáng.
Quỳ xuống chân bà, giọng Đông Nghi khẩn khoản:
- Cô nghĩ lại đi con. Ông ấy đáng tuổi cha con, cô gả con cho ổng, hàng xóm họ dị nghị, gièm pha. Họ nói mình ham giàu. Vài năm nữa, con ra trường và sẽ xin việc làm. Tiền con kiếm được con đưa hết chocô. Cô thương con mà rút lại lời hứa đi cô.
Bà Sương giãy lên nhưđỉa phải vôi. Bà đập bàn quát:
- Tao không dư thời gian để chờ mày xin việc. Bản thây mày còn ăn bám vào con già này, thử hỏi chừngnào mày mới kiếm ra tiền. Tao nói một là một, mày không được cãi. Nếu không thì cuốn đồ cút khỏi nhà tao, tao không chứa chấp đứa cháu cứng đầu như mày. Rồi bà ôm mặt khóc lu loa, miệng kể lể:
- Tao thiếu nợ anh Phúng gần năm cây vàng, ảnh hứa sẽ xóa nợ cho tao nếu mày chịu làm vợ anh. Mà sốnợ đóđâu phải tao ănxài, tao mượn ảnh để lo cho mày có cái ăn cái mặc. Bây giờ mày từ chối người ta, tao đào đâu ra tiền mà trả lại bây giờ.
Đông Nghi mím môi nói:
- Tại cô đánh bại mới thua số tiền lớn như vậy. Cả năm trời nay, cô có sắm cho con bộ đồ nào đâu. Cô đừng ép con làm chuyện kỳ cục đó.Chỉ vào mặc Đông Nghi, bà Sương gầm lên:
- Đồ mất dạy! Mày dám trả treo với tao hả, tao đập cho mày chết, con quỷ cái.
Bà Sương túm tóc Đông Nghi, quơ cái chổi trên bàn, bà nện tới tấp vào người cô, miệng chửi rủa không ngớt. Oằn người trước những làn roi bổxuống của bà cô ruột, Đông Nghi khóc đau thì ít mà khóc hận thì nhiều. Người cô thâm tím vết roi vì bà Sương đánh thẳng tay. Cô không hiểu vì sao cô ruột mình lại đối xử tàn nhẫn vơi cônhư vậy. Ông Phúng chụp tay bà Sương, ông nhăn mặt kêu lên:
- Bà mạnh tay như vậy, vợ của tôi chết thì sao. Bà phải nói từ từ cho cổ hiểu, cứ dùng đòn roi thì giải quyết được gì.
Thở hồng học, bà Sương cười giả lả với ông Phúng:
- Cái thứ cứng đầu cứng cổ này có dần bađêm cũng không chết đâu. Anh khỏi lo, tôi hứa được thì làm được, nó không dám cãi tôi đâu.
Thở dài, ông Phúng nhìn Đông Nghi đang thút thít trong góc nhà. Ông vỗ về cô:
- Nín đi, rồi qua đưa tiền mua thuốc về xức. Chỉ non tuần nữa là đám cưới, mình mẩy thâm tím như vầy thì không hay lắm.
Đông Nghi phẫn uất hét lên:- Ông đem tiền về nhànuôi bầy vợ cùng lũ con. Tôi không phải là một món hàng để các người mua bán. Ông hãy cút đi!
Đông Nghi đau khổ bỏ ra nhà sau, tiếng bà Sương lanh lảnh đuổi theo:
- Đông Nghi! Mày quaylại tao biểu. Ai cho phép mà mày bỏ đi, con quỷ cái kia?
Nhún vai, ông Phún ỉu xìu, giọng ông giận dỗi:
- Cổ không chịu, vậy bà trả tiền cho tôi. Tôi không đợi cho mất thêm thời gian, còn phải tìm mối khác nữachứ.
- Hứ! Ai nói không chịu? Tôi hứa chắc vớianh là nó sẽ đồng ý, chỉ cần anh nghe theo sự sắp xếp của tôi.
Ông Phúng nhìn bà, có vẻ không tin tưởng:
- Được không hả? Haybà gọi tôi tới để chứng kiến bà đánh đập cháu bà. Nếu vậy bà trả tiền lại ngay, tôikhông làm ăn với bà nữa. Có chút xíu chuyện cũng giải quyếtkhông xong. Bộ bà tưởng tôi không xót ruột à? Đưa bà bộn tiền mà có xơ múi gì đâu. Không nói nhiều, bà mau trả tiền lại đây, gần năm cây vàng bộ ít xao?
Thấy ông Phúng có vẻ dứt khoát, bà Sương nham hiểm kề tai ông nói nhỏ. Bà cười nửa miệng:
- Khi gạo đã nấu thànhcơm, nó sẽ chịu phép của chúng ta ngay. Anh thấy sao?
Ông Phúng cười khoái trá:
- Bà liều lĩnh quá! Nhưng rủi cổ la lên thì sao? Hàng xóm nghe được thì chết cả đám.- Chuyện này để tui lo,chả ai nghe đâu mà anh sợ. Nhưng mà xong chuyện rồi, anh phải đưa tôi thêm mớnửa. Nó còn con gái mơn mởn, lại đẹp quáxá, anh trúng xố độc đắc rồi còn gì.
Cặp mắt ti hí của ông Phúng sáng lên, ông búng tay:
- OK. Nếu đúng như lờibà, thì tôi biếu bà thêm một cây.
Bà Sương cười nắc nẻ. Lòng tham đã lấn áp tình người, bà coi trọng tiền bạc hơn cả đứa cháu gái ruột thịt.Tối hôm đó, bà Sươngkhông đả động gì chuyện cưới xin. Đông Nghi tưởng cô hồi tâmchuyển ý nên mừng rơn trong bụng. Ăn cơm xong, bà nói:
- Mày coi nhà, tao qua bên dì Năm chơi, buồnngủ thì cứ đi ngủ trước. Khép cửa để đó cho tao, khuya về tao khỏi kêu. Nói xong,bà te rẹt đi mất. ĐộngNghi dọn dẹp mọi thứ rồi trở về phòng, cô nằm xuống giường thiu thiu ngủ. Cảm giácnhư có ai đó vuốt ve lên người cô, Đông Nghi vội mở bừng mắt. Cô hốt hoảng kêu lên. Gương mặt nung núc thịt của ông Phúng chờn vờn cúi sát người cô. Ông nuốt nuốt nước bọt nói:
- Ngoan! Đừng có la, anh yêu em mà. Cô em ở ngoài kia, không có ai cứu em đâu.
Ông Phúng vồ vập chồm lên người Đông Nghi. Lấy hết sức lực, Đông Nghi đạp mạnh vào bụng ông Phúng, làm ông lăn lóc xuống đất. Đông Nghi nhạt nhòa nước mắt, cô bật dậy cắm đầu chạythục mạng. Cô hoảng loạn không phân biệt phương hướng, chỉ muốn chạy xa cái nơi vừa xảy ra điều kinh hoàng với cô...Đông Nghi cuối đầu buồn bã, cô nhỏ giọng:
- Chuyện của con như vậy đó. Con không hiểu vì sao mình tới được nơi nầy và được mọi người cứu giúp.
Bà Trương xót xa thương cảm:
- Chuyện qua rồi, con đừng nghĩ ngơi gì nhiều. Bác thương conphận gái long đong hãy ở lại và bầu bạn cùng bác, mọi người sẽ cho con một gia đình ấm áp.
Vĩnh Khang giận dữ khi nghe Đông Nghi kểchuyện. Bà cô của Đông Nghi thật quá quắt, chỉ vì tham tiền mà gả bán cháu mình. Quai hàm bạnh ra, Vĩnh Khang nói:
- Bà ấy thật ác độc và mất hết nhân tình, chuyện trái lương tâmnhư thế mà cũng làm được. Thật tội cho cô khi phải một mình đương đầu với hai kẻ khốn nạn ấy.
Vú Mười cũng nói:
- Đông Nghi! Cháu đừng buồn. Kẻ ác rồi sẽ bị quả báo. Một cô gái hiền lành như cháu sẽ gặp nhiều may mánở tương lai.
Nhìn lên đồng hồ treo tường, bà Trương quay qua vú Mười:
- Tới giờ tôi đi dự lễ cắt băng khánh thành nhà dưỡng lão, vú ra bảo ông Liêm chuẩn bị xe. Còn Vĩnh Khang, con thay mẹ ở nhà hướng dẫn cho Đông Nghi làm quen và tham quan một vòng quanh nhà ta.- Mẹ yên tâm. Con sẽ làm tròn trách nhiệm của gia chủ mà.
Bà ấy thật ác độc và mất hết nhân tính, chuyệ trái lương tâm như thế mà cũng làm được. Thật tội cho cô khi phải một mình đương đầu với hai kẻ khốn nạn ấy.
Vú Mười cũng nói:
- Đông Nghi! Cháu đừng buồn. Kẻ ác rồi sẽ bị quả báo. Một cô gái hiền lành như cháu sẽ gặp nhiều may mắn ở tương lai.
Nhìn lên đồng hồ treo tường, bà Trương quay qua vú Mười:
- Tới giờ tôi đi dự lễ cắt băng khánh thành nhà dưỡng lão, vú ra bảo ông Liêm chuẩn bị xe. Còn Vĩnh Khang, con thay mẹ ở nhà hướng dẫn cho Đông Nghi làm quen và tham quan một vòng quanh nhà ta.
- Mẹ yên tâm. Con sẽ làm tròn trách nhiệm của gia chủ mà.
Bà Trương ngạc nhiênvới khuôn mặt vui vẻ của con trai. Bà mỉm cười nói:
- Hôm nay ai lột lưỡi con vậy, Vĩnh Khang? Nếu ngày nào con cũng vui như vầy thì hay biết mấy.
Vĩnh Khang không nói gì, gương mặt trở lại kín bung. Thấy mình lỡ lời, bà Trương giả lả:
- Thôi. Đông Nghi ở nhà vui nghen cháu, tađi đây.
Không chờ câu trả lời của nàng, bà Trương vội vã đi thẳng. Ngước nhìn qua bên Vĩnh Khang, cô thấy anh đứng bất động bên cửa sổ, với điếu thuốc trên tay.Đông Nghi và Vĩnh Khang cùng tản bộ trên con đường mòn dẫn ra khu vườn đầy hoa tươi và trái ngọt. Hai người im lặng đi bên nhau, không ai nói một lời nào. Với tay hái một trái quýt chín,Vĩnh Khang đưa cho Đông Nghi, anh phá tan không khí trầm lắng:
- Đông Nghi ăn đi, quýt ngọt lắm. Bây giờ cây trái không còn xum xuê như trước, nhưng trái cuối mùa vẫn ngọt vô cùng. Đông Nghi làm theo lờianh, cô lột vỏ quýt và đưa anh phân nửa. Tự nhiên cho múi quýtvào miệng nhai ngon lành, Đông Nghi nói vớianh:
- Quýt ngọt thiệt đó anh Khang. Nhưng cả vườn hầu như đa số là quýt?
Gật đầu Vĩng Khang tiếp:
- Biết tôi rất thích ăn quýt, mẹ tôi trồng chotôi cả một vườn lận. Cô xem đi, tới mùa quýt rộ chín phải bé bớt cho mấy người hàng xóm, chứ một mình tôi ăn sao cho xuể.
Đông Nghi đưa mắt nhìn quanh. Quả thật, trong vườn toàn quýt, trái chín lủng lẳng trên cành. Giọng cô hơi chùng xuống:
- Anh quả là một người rất hạnh phúc, có ba mẹ bên cạnh chăm sóc thương yêu.Còn tôi....
Đông Nghi thở dài bỏ lửng câu nói. Vĩnh Khang đưa mắt nhìn nàng. Vẻ mặt hiền hoàchịu đựng kia như hút lấy chàng. Chàng khẽ nói: