- Sao cô nói vậy? Cha mẹ nào lại chẳng thương con. Nhưng mà yêu chiều quá có khi cũng tạo nên sự bực mình, cô có tin như vậy không, Đông Nghi?
Khẽ lắc đầu, Đông Nghi lặng lẽ nói:
- Định mệnh lúc nào cũng cay nghiệt với những kẻ bất hạnh. Anh còn có mẹ để mà vòi vĩnh dỗi hờn. Còn mồ côi như tôi, nghĩ mà buồn quá phải không? Cha mẹ tôi chẳng may qua đời sớm, tôi sống với cô ruột của mình cho tới bây giờ. Tôi ao ước mình cũng còn có mẹ như anh vậy đó, Vĩnh Khang.
Đông Nghi nói tới đó, chợt bắt gặp cái nhìn như chia sẻ của Vĩnh Khang, nàng vội ngưnglại. Hất mái tóc ra sau,Đông Nghi cười khoả lấp:
- Xin lỗi nhé anh Khang,khi không rồi đem những chuyện đâu đâu ra nói cho anh nghe. À, mà mấy hôm rồi, tôi không thấy ba anh. Ông bận việc à?
- Ba tôi cũng qua đời từ lúc tôi được ba tuổi. Tuốt từ nhỏ tôi chỉ sống với mẹ, bà vừa là ba vừa là mẹ của tôi.
Đông Nghi tò mò hỏi:
- Vậy lúc bác trai mất,hẳn mẹ anh còn rất trẻ và đẹp, tại sao bà không tái giá?
Vĩnh Khang nhún vai đáp:
- Tôi không biết, chỉ nghe mẹ tôi thường bảo, suốt cuộc đời này không ai có thể thay thế ba tôi được. Chắc vì lẽ đó mà bà ở vậy nuôi tôi.Mỉm cười khoe lúm đồng tiền xinh xắn, Đông Nghi nói:
- Bác gái đúng là người chung thủy và đầy nghị lực. Anh có người mẹ vĩ đại vô cùng.
Dừng chân bên hồ sen, Đông Nghi say sưa ngắm những bông hoa vừa trắng vừa hồng xen lẫn vào nhau, đang khoe sắc dưới ánh nắng ban mai. Mùi thơm của hoaquyện với mùi trái chín trên cây, giữa không gian khoáng đãng. Tiếng chim hót, tiếng xào xạc của lá, tạo nên một bầu không khí vô cùng tươi vui và thơ mộng.Ngồi dựa lưng vào câyliễu già, Vĩnh Khang để mặc Đông Nghi thảhồn với thiên nhiên trong lành. Chàng đưa mắt nhì một lượt khắp khu vườn, rồi nhắm mắt lại để tận hưởng những khoảnh khắc hiếm có này. Cái cảm giác yên bình mà suốt bao năm qua anhkhông tìm được. Mãi suy nghĩ miên man, Vĩnh Khang bỗng nghemột tiếng "á" rất lớn. Bật người ngồi dậy anh nhình quanh, xem tiếng kêu phát ra từ nơi nào. Vĩnh Khang chiếu tia nhìn về phía Đông Nghi. Nàng đang ngồi cạnh mép hồ, bàntay đầy máu, gương mặt xanh mét vì sợ. Chạy vội lại bên cô, anh rối rít hỏi:
- Chuyện gì xảy ra với cô vậy, Đông Nghi? Sao tay cô lại dính đầymáu thế này?
Vừa nói, anh vừa nâng bàn tay cô lên. Anh rút khăn mùi xoa lau sạch máu cho cô, gương mặt anh hết sức lo lắng. Đông Nghi để yên bàn tay mình trong tay Vĩnh Khang,nàng cảm giác một dòng điện chạy dọc theo sống lưng. Muốn rút tay lại, nhưng suy nghĩ sao nàng lại để yên cho anh muốn làmgì thì làm. Vĩnh Khanglại hỏi:- Sao cô không trả lời, Đông Nghi?
Nàng giật mình, giọng ấp úng:
- Tôi....tôi khoát nước dưới hồ, rồi bị con gì đó cắn vào tay đau lắm.
Vĩnh Khang kêu lên:
- Trời ơi! Thì ra là vậy.Tôi quên dặn cô, dưới hồ có nuôi cá tai tượng. Nó dữ lắm, bất kể vật gì rơi xuống nó đều cắn nát.Cả tôi đây này, nuôi nósuốt mười mấy năm vậy mà khi cho nó ăn, sơ ý một chút là nó đớp chảy máu tay hoài. Thật là con cá này nó hư quá.
Đông Nghi chu môi:
- Chủ nào vật nấy mà, nó không giống anh thìgiống ai.
Nói rồi, Đông Nghi cườikhúc khích khoe hàm răng trắng đều và má lún đồng tiền duyên dáng. Nụ cười của Đông Nghi thật đẹp. Vĩnh Khang hơi ngẩn ra, anh hỏi cô:
- Có ai cho cô biết là côcó nụ cười rất đẹp không? Được thượng đế ban cho nụ cười thế này, cô phải cười luôn đấy, Đông Nghi.
Rụt tay về, lời nói của Vĩnh Khang làm Nghi đỏ mặt, cô phụng phịunói:- Cái anh này, mồm mép cũng dữ ghê lắm.Anh giống y như là concá của anh vậy.
Cười sảng khoái, VĩnhKhang tuyên bố:
- Không có đâu, tôi hiền lắm. Rồi từ từ cô sẽ thấy, đừng đánh giá vội, coi chừng hối hận đó.
Phùng má, Đông Nghi cãi:
- Làm gì phải hối hận chứ. Có nói lộn thì nói lại thôi, chuyện nhỏ mà.
Nhìn xuống tay cô, Vĩnh Khang hỏi:
- Ngón tay Nghi hết đau chưa, có còn chảymáu không?
Đưa bàn tay lên ngắmnghía, Đông Nghi rụt vai:
- Đỡ đau rồi. Anh quấnkín như vậy thì làm sao biết còn hay hết chảy máu. Nhưng mà cái khăn của anh đã dính đầy máu rồi, để tôi giặt sạch rồi trả lại cho anh.
Lắc đầu, Vĩnh Khang trêu nàng:
- Không sao, tôi tặng cô luôn đó. Cô cứ giữ làm kỷ niệm ngày cô bịcá đớp.
Đông Nghi chúm chím môi:
- Xì! Người ta bị đau đã đành, lại còn nghe anh chọc quê, đúng là không có lương tâm.Vĩnh Khang cãi lại:
- Nếu không có lương tâm thì tôi đâu thèm cứu cô về đây, cô làm gì còn cơ hội đấu khẩuvới tôi. Phải không bé con?
Nhìn vẻ mặt bùng thụng của Đông Nghi, Vĩnh Khang cất tiếng cười sảng khoái vang to. Nụ cười làm gương mặt anh rạng rỡ hơn, nó làm anh trẻ lại rất nhiều. Đông Nghi thầm công nhận Vĩnh Khang có nụ cười rất đẹp. Và sự thay đổi của anh như có một luồng điện manh, nó làm cô ngẩn ngơ, rung động. Chợt có tiếng vú Mười gọi lớn:- Cậu Khang! Có điện thoại của cô Tuyến Ngân ở Đài Loan gọi về, cậu vào nghe liền đi.
Nụ cười trên môi anh chợt tắt. Gương mặt rạng rỡ bỗng biến mất, để nhường cho vẻ lạnh lùng khép kín, Vĩnh Khang trở thànhcon người khác. Giọng anh bực bội:
- Vú vào trả lời, tôi không có nhà.
Vú Mười vội nói:
- Nhưng mà lúc nãy tôilỡ nói....
Vĩnh Khang cau mày ngắc lời:
- Vú cứ nói tôi mới đi công chuyện. Thật là bực mình! Tại sao lúc nào cô ta cũng muốn phá đi những giây phút quý nhất của tôi, và luôn làm tôi phải căng thẳng thần kinh vì những chuyện không đâu.
Quay qua Đông Nghi, bắt gặp cô đang nhìn mình chăm chú, Vĩnh Khang tiếp:
- Có lẽ cô rất ngạc nhiên về con người thất thường của tôi, đúng không? Tôi biết thế nào cô cũng suy nghĩ lung tung, nhưngmà cô khoan vội kết luận về một chuyện gì đó chưa rõ ràng. Chuyện của tôi không đơn giản như cô nghĩ đâu, phải cần một thời gian cô mới hiểu hết được.
Vĩnh Khang đang nói với cô hay là đang nói với chính mình, Đông Nghi hoàn toàn không hiểu gì về những điều anh vừa nói.Tuyến Ngân là ai? Tại sao nghe đến tên cô ta, anh có vẻ giận dữ như vậy? Hàng ngàn câu hỏi diễn ra trong đầu, Đông Nghi muốn biết lắm, nhưng nhìn thái độ kín bưng của anh, cô không dám mở lời. Vĩnh Khang bảo cô cần một thời gian, tại sao anh lại nóinhư thế? Khi mà giữa anh và cô chưa có một mối liên hệ nào được coi là mật thiết. Đông Nghi lại nghĩ ngợi. Tương lai là cái gì khó tin. Đừng nói chixa, ngày mai đã khác hôm nay, hệt như cuộc đời luôn biến động xung quanh. Bằng chứng là chuyện của cô, cô đâu nghĩ mình phải lưu lạc đến đây, và được những người tốt bụng như anh ra tay giúp đỡ. Vì vậy đối với Đông Nghi,Vĩnh Khang là một người tốt. Và Nghi ngồi đó rất lâu không nói gì cả. Vĩnh Khang cũng yên lặng. Mỗi người đang đeo đuổi theo những ý nghĩ riêng của mình, mà không hay nắng đã lêncao.
Ngày này nối tiếp ngàykia một cách lặng lẽ. Đông Nghi đã ở trong ngôi nhà này gần một tháng, mọi người trong nhà đều dành cho cô một tình cảm rất chân thành, làm cho cô có cảm giác như là đang ở chính nhà của mình. Đông Nghi cũng không ngần ngại gì, khi giúp bác Liêm rửa xe, hoặclà giúp bác Tân làm vườn, khi lại ríu rít cạnh vú Mười trong bếp. Chiều đến, nàng thường đọc truyện cho bà Trương nghe. Bóp tay chân cho bà khi trời trở gió. Nàng cẩn thận chăm chút cho bà từng li từng tí, ý như một người con chăm sóc mẹ, khiến bà Trương rất cảm động. Còn đối với Vĩnh Khang, Đông Nghi dành cho anh một thái độ quan tâmchừng mực. Ngược lại,anh cũng tỏ ra chăm sóc lo lắng cho cô, nhưng lúc nào anh cũng giữ một khoảng cách với cô. Vẻ ưu tư trầm mặc của anh, ánh mắt u uẩn xa xăm, nhạt mờ sau lànkhói. Mỗi khi nhìn anh như vậy, cô tự hỏi lòng và cảm thấy ray rứt, làm sao để anh vui, để ánh mắt trong sáng ấy không thẫn thờ qua khói thuốc. Em giúp gì được cho anh đây, Vĩnh Khang? Mà không, tại sao mình lại quan tâm nhiều đến anh ấy? Tại sao trong đầu mình lúc nào cũng có hình bóng Vĩnh Khang như ẩn, như hiện, và đôi mắt, đôi mắt trầm tưcủa anh như in hoài trong tâm khảm. Quên....Hãy quên tất cảđi Đông Nghi - Nàng tự nhủ - Mi chỉ là con bé mồ côi, sống nhờ vào người ta, còn bày đặt đèo bòng. Mi không xứng với anh ta đâu. Hãy tỉnh lại đi Đông Nghi, đừng mơ mộng viển vông nữa. Thoáng rung động khờ dại của trái tim dễvỡ không đem lại kết quả gì đâu. Mải đắm chìm trong suy tưởng, cô không biết vú Mười đã đứng sau lưng. Bà hứng giọng hỏi:- Con không nghỉ trưa sao, mà lại suy tư gì có vẻ ủ rủ vậy con?
Kéo vú ngồi xuống gầnmình, Đông Nghi cười tươi:
- Con không ngủ được, định ra đây dạomột vòng cho thoải mái. Gió mát quá hén vú?
- Ừ - Vú Mười gật đầu. Vườn trái cây này trồng có lẽ đã hơnhai mươi năm rồi vậy mà vẫn xum xê và sai quả.
Đông Nghi hỏi bà:
- Chắc vú làmviệc ở nhà này cũng lâu rồi thì phải?
- Cũng gần hai mươi năm rồi, và cũng đã chứng kiến biết bao cảnh vui buồn trong nhà này.
Nắm tay bà để lên đùimình, Đông Nghi vuốt nhẹ lên những vết nhăn trên bàn tay một cách âu yếm. Vú Mười nhìn cô rồi tiếp:
- Ngày xưa lúc ông chủcòn sống, Vĩnh Khang còn rất nhỏ, nhà luôn đầy ắp tiếng cười. Ngoài giờ làm việc ở công ty, ông chủ lúc nào cũng quấn quýt bên vợ con, chăm lo từng sở thích nhỏ củahọ. Ông thường nói:"dù phải đổi cả mạng sống của mình, để đem đến ấm no hạnh phúc cho vợ con thì ông cũng vui vẻ chấp nhận. Còn bà chủ thì khỏi nói, vừa đẹp người đẹp nết, chiều chồng con hết mực, lo cho ông từng miếng ăn giấc ngủ, đúng trời sanh một cặp. Tưởng chừng hạnh phúc của họ là bất tận nào ngờ.Vú Mười thở dài nhìn vào khoảng không trước mặt, Đông Nghisốt ruột hỏi:
- Rồi chuyện gì xảy ra vậy vú?
Như không bận tâm đến câu hỏi của cô, vú Mười tiếp:
- Thế rồi một hôm khi ông chủ đi du lịch làm ăn, trên đường về bị tai nạn xe cộ chết liền,không kịp nhìn được mặt vợ con lần cuối, thật là thương tâm.
Đông Nghi mở lớn mắt, giọng cô xúc động.
- Hẳn là bà chủ sẽ đaukhổ lắm. Ông ra đi quáđột ngột hả vú?
Bà gật đầu xác nhận:
- Qua những ngày đaukhổ tưởng như chết được, bà chủ đã đứnglên gánh vác trách nhiệm thay chồng. Quảtrời đã không phụ người có lòng, bà chủ đã dành một vị trí khávững trên thương trường. Đồng thời, cậu chủ nhỏ Vĩnh Khang không kém gì ông chủ ngày trước. Vừa tài giỏi thông minh, vừa lịch thiệp, hòa hoa nên không bao lâu, cậu đã thay mẹ gánh vác hết việc công việc công ty và làm nó trở nên phát đạt hơn. Hiện giờ, bà chủ đã có thời gian rảnh an hưởng tuổi già, chỉ tiếc có một điều....
Bà bỏ lửng câu nói, Đông Nghi tò mò muốn biết, cô lại hỏi:
- Điều gì vậy vú?
- Gần mười năm, kể từ lúc cậu Vĩnh Khanglấy vợ cho đến nay, bàchủ trông đứng trông ngồi, mong có một đứa cháu nội cho vui cửa vui nhà mà cũng không được.Đông Nghi sững sờ chết lặng, mọi vật nhưchao đảo, nàng nghe đôi mắt mình cay xé. Nàng hỏi theo quán tính:
- Anh ấy đã có vợ rồi sao?
Cái gật đầu của vú Mười làm tim cô đau buốt và hụt hẫng. Mải để tâm vào câu chuyện, vú Mười không để ý có sự thayđổi đột ngột nơi nàng,giọng vú Mười vẫn đều đều:
- Tôi không hiểu tại sao bà Trương lại cưới cô Tuyết Ngân cho cậu Vĩnh Khang. Một con người tự cao tự đại, ích kỷ nhỏ nhen. Chỉ biết có bản thân mình, ai sống mặc ai, ai chết mặc ai, cô ta như một kẻ bằng quan, không cần bận tâm đến.
Đông Nghi hỏi bằng giọng thẩn thờ:
- Tánh khí của con người đâu ảnh hưởngtới chuyện sanh con. Trong hai người chắc có ẩn tình gì, chứ khoa học ngày nay hiện đại lắm, muốn sanh lúc nào, trai hay gái, đó là một điều không khó nữa. Huốnggì, gia đình họ rất giàu, cần gì phải chờ đợi những mười năm.
Vú Năm chợt nhỏ giọng:
- Vú nói chuyện này cho con nghe, con đừng nói lại cho ai biết, nếu để lộ đến tai bà chủ sẽ rắt rối lắm đó.
Vẻ bí mật của vú Mười làm Đông Nghi tò mò:- Chuyện gì mà quan trọng quá vậy vú?
Đưa mắt nhìn xung quanh, khi biết chắc rằng không còn ai, vú Mười kề tai nàng nói khẽ:
- Hai người đã ly thân từ lâu rồi, thì làm sao có con cho được.
- Trời ơi!
Đông Nghi thốt lên. MỘt ý nghĩ vụt qua đầu, không biết tin này đối với nàng là vuihay buồn nữa:
- Rồi bà chủ có biết không hở vú?
Vú Mười lắc đầu:
- Không! Chỉ có mình tôi biết thôi.
- Làm sao mà vú biết được? Anh Khang nói à?
- Một hôm, như thường lệ, tôi lên gọi hai người xuống ăn sáng. Tới nơi, tôi thấycửa đóng kín, định đưa tay gõ cửa phòng, chợt nghe tiếng cậu Vĩnh Khang hét lên:
- Cô đúng là một người đàn bà lăng loàn trắc nết. Tôi tưởng đâu cô đi lưu diễn ở nước này nướckhác, là do yêu cầu nghề nghiệp. Nào ngờ, cô cắm sừng lên đầu tôi, mỗi một nơi cô đến đều có một gã nhân tình đưa đón. Tôi thật kinh tởm cô.
Tuyết Ngân cũng không vừa, cô ta vừa khóc vừa tru tréo:
- Thằng nào, con nào đặt điều nói xấu tôi với anh, tôi sẽ giết chết nó. - Cô hừ mũi - Đúng là một thứ khốnnạn mà! Nó thấy tôi quá nổi tiếng, nó muộnhại thanh danh của tôi.Vậy mà tại sao anh lạ tin vào những điều vu khống đó, anh đang tâm phỉ bán vợ mình. Tôi thật không ngờ, anh là một con người như vậy.