CHƯƠNG 1
Toa xe điện ngầm buổi sáng đông nghịt. Hai năm sống ở đây đã giúp cô quen dần với điều này, và chấp nhận việc chen lấn để có được một chỗ đứng như một điều hiển nhiên, gần như là một bữa ăn sáng không thể thiếu để bắt đầu ngày mới.
Một năm có bốn mươi tám tuần, một tuần có bảy ngày, thì hết năm ngày cô đã phải chen lấn. Hai năm, chín mươi sáu tuần, ngót nghét bốn trăm tám mươi ngày vội vội vàng vàng trên những cái toa tàu ngột ngạt ấy. Sángnay lại càng phải vội vàng hơn nữa vì đây là ngày đầutiên cô nhận việc, ít ra phải đến côngty sớm hơn mười lăm phút. Đây là tác phong làm việc của người nước ngoài. Ngày đầu đi làm mà gây ấn tượng xấu thì rất khó khăn về sau.
Tiếng nhạc xập xình từ cái mp3, nhưng cô không cótâm trí để nghe xem nó đang hát gì. Không còn jean với pull, bộ đồ công sở trên người làm cô khó chịu. Cảm giác bức bối cứ âm ỉ toàn thân. Cô có cảm giác tất cả những người trên boong tàu đang len lén dòm rồi khúc khích cười bình phẩm sau lưng. Hít thở sâu, cô nhắm mắt lại. Bên tai vẫn lào xào tiếng gió rít khi tàu lao vội trong đường hầm. Hôm nay tàu xóc quá, cứ lắc lư. Cô đang đứng ở giữa toa, xung quanh toàn các đấng namnhi 'vai năm thước rộng, thân mười thước cao', đứng gần thì ngại, mà đứng xa thì khôngcó chỗ vịn tay. Đôi chân ngượng nghịu trên đôi giàynăm phân, thỉnh thoảng cứ loạng choạng để lấy lại thăng bằng. Hít hơi thở sâu và nhắm mắt, cô tự trấn an mình bằng những dòng suy nghĩ vô nghĩa.
Tàu gần đến trạm. Giọng người phụ nữ được ghi âm sẵn cứ đều đặn phát hết ngày này qua ngày khác:"Please mind the platform gap."
Tàu dừng hẳn, cái dừng luôn làm người khác khó chịu khi toàn thân phải xóc nhẹ lên trước khi bước ra khỏi cửa. Cô đang nhắm mắt, quên việc phải đứng dạng hai chân để lấy thăng bằng. Loạng choạng, cái xóc bất ngờ làm côchới với, người bị ngã về sau. Đến khi định thần đứng thẳng lại trên đôi chân mìnhthì cô nhận ra mình nằm gọn trong vòng tay củamột người. Luống cuống và ngại ngùng, cô vịn thanh ngang kế bên để đứng lên, cánh tay của người đó vẫn còn quàng ngang eo để giúp cô khỏi ngã. Vuốt lại áo váy, cầm lại giỏ xách cho chắc chắn, cô xoay người định nói cámơn với người vừa giúp cô khỏi cảnh đo sàn tàu trước hàng trăm cặp mắtcủa thiên hạ.
- Thank you so much! - câu nói vừa dứt cũng là lúctim cô khựng mất nữa nhịp.
Gương mặt đang đứng trước cô đẹp, đẹp một cách kì lạ và hoàn hảo. Người con gái khẽ cười:
- Your welcome! Becareful, ok?
- Ok...!
Cô cúi gầm mặt, di di bàn chân. Cái nụ cười vừa thoáng qua trên mặt người đó như có ma lực làm cô mê đitrong khoảnh khắc.
- Sorry... - thu hết can đảm, cô đến gần mở lời.
- Yes?
- I'm Tracy. May I know your name?
- Danny.
- I hope to see youagain - Gương mặtcô đỏ bừng khi buột miệng nói mà chưa kịp suy nghĩ.
- What for? - Danny bật cười, tiếng cười khanh khách đầy ngạc nhiên.
- Just... just... makefriend.
- Yup. That's ok. Nice to meet you!
- Nice to meet you, too!
- This's my namecard. Call me if you would like tosee me in the next time.
- Thanks!
Cô vừa dứt lời thì tàu đến trạm. Danny nói vội câu tạm biệt rồi bước đi nhanh. Nhìn đồng hồ, còn hai mươi phút nữa đúng chín giờ. Ở đây, một ngày làm việc bắt đầu từ 9 giờ sáng, và thường chỉ kết thúc khi người ta thật sự cảm thấy mệt mỏi muốn nghỉngơi. Nhịp sống hốihả, bận rộn chỉ buông tha nô lệ của nó khi kẻ đó đã thậtsự vắt kiệt sức mình và héo hon sau những chồng dự án dày bất tận.
Công ty cách trạm xe điện ngầm năm phút đi bộ. Năm phút ngắn ngủi từ thang máy đi lên và thả bộ qua côngty, đủ để cô hình dung lại vóc dáng của người mới gặp. Gương mặt đẹp kì lạ với mái tóc vừa chấm ngang vai, bộ đồ công sở vừa đủ ôm để tôn lên những đường nét thon thả rất nữ tính và giọng nói vừa đủ êm để thu hút sự chú ý của người nghe. Nhưng tất cả sự phối hợp hài hòa ấy không tôn lên nét dịu dàng mà ngược lại, rất mạnh mẽ. Phong cách unisex rất hoàn hảo. Nụ cười của Danny vẫn cònphảng phất trong đáy mắt cô, bất giác cô mỉm cười.
Cô vừa sắp xếp xong bàn làm việc thì cấp trên cũng vừa tới. Trước khi chính thức làm việc, cô còn phải gặp sếp để nghe dặn dò đôi điều. Rót ly nước ấm, cô mân mê trong tay, như liệu pháp tự trấn an tinh thần. Khi chắc chắn trưởng phòng đã chuẩn bị xong, cô khẽ khàng gõ cửa.
- Come in!
Đẩy cửa bước vào,cô không tin vào mắt mình, người đang ngồi trước mặt cô là Danny.
- Hey! Big surprise. Come and take a seat. We're discussing something before you start your working.
- Oh... ok!
- After read your CV, I know you're Vietnamese, right?
- Yes!
- You have never met me before, because at that time I went abroad. So... the first thing I want to say that... Welcome to our company!
- Thanks!
- I think you got a big surprise when you saw me few mins ago. And now - Danny cười bí hiểm - one more big surprise is I'm Vietnamese, too. Chúng ta nói tiếng Việt với nhau, được chứ?
- Hả? - cô trố mắt ra dòm cấp trên. Một ngày gì đây khi bắt đầu từ hết bối rối rồi đến ngạcnhiên này qua tới ngạc nhiên khác.
- Ay yah! Không cần phải như vậy mà. Singapore cũng có nhiều người Việt Nam, đâu phải chỉ có mộtmình Tracy với tôi là người Việt đâu.
- Không! Không phải... Nhưng mà... nhưng mà...
- Nhưng mà sao?
- Nghe cách phát âm của Danny, mình không nhận ra là người Việt.
- À, tại sống bên đây lâu quá, bị ô nhiễm rồi! Tên tiếng Việt của Tracy là My?
- Dạ. Còn... chị?
- Hmm... tôi già đếnthế sao? But it's ok, chị cũng được. Chị tên Vân.
-Dạ, chị Vân. Mong chị giúp đỡ thêm!
- Không cần khách sáo vậy. Hy vọng chúng ta làm việc với nhau lâu dài vàvui vẻ.
- Dạ.
- Khi được thông báo nhận việc, chị nghĩ đã có người nói cho em tất cả qui định cũng như yêu cầu làm việc trong công ty rồi, đúng không?
- Dạ có!
- Em cần chị giải thích gì thêm?
- Không. Rõ ràng lắm, em không thắc mắc gì hết.
- That's good. Em ra ngoài làm việc đi. Trưa nay nếu có thể mình đi ăn chung.
- Dạ. Em xin phép!
Vào bàn làm việc, cô vẫn còn cảm giác ngạc nhiên. Đôi lúc sự ngạc nhiên ập đến nhiềuquá lại làm cho người ta cảm thấy đó là sự sắp đặt của Số Phận. Dù sao thì... sếp là người Việt Nam, cógì cũng dễ trao đổivới nhau hơn mà, có phải không?
CHƯƠNG 2
Thắm thoát, cô đã làm việc được gần sáu tháng. Có lẽ khoảng thời gian cô gặp Vân nhiều nhất là ngày đầu tiên vào làm việc, ngoài ra suốt thời gian qua cuộc gặp gỡ giữa hai người diễn ra rất chóng vánh. Đa phần là do cô chuẩn bị hồ sơ còn thiếu sót nên Vân yêu cầu bổ sung thêm, mỗi lần như thế chỉ vẻnvẹn năm mười phút. Có khi người yêu cầu cô chỉnh sửa lại là người khác, truyền đạt lại ý của Vân. Nhưng với cô, năm mười phút thế thôicũng đủ để vơi bớt sự ngóng trông.
Cô thật sự không hiểu điều gì đang nhen nhúm trong lòng. Đến lúc này, cô nhận ra niềm vuitrong công việc không chỉ đơn thuần là được làm đúng nghành nghềmình thích, mà còndo một người đồng nghiệp ở cùng công ty. Mỗi buổi sáng thức dậy, cô đều muốn đến công ty càng nhanh càng tốt, chỉđể pha sẵn cà phê đúng khẩu vị Vân yêu thích, rồi nhờ thư kí của Vân mang vào, chứ chưa một lần cô đích thân mang vào để nghe Vân nói một câu chào buổi sáng. Góc nghỉngơi trong văn phòng trở thành nơi đứng quen thuộc của cô để ngắm nhìn dáng Vân thư thả bước vào phòng. Chắc Vân sẽ không biết đâu, vì cô luôn nấptrong góc khuất, để rồi khi tiếng mởcửa phòng vang lên, cũng chính là lúc cô nói khe khẽ:"Nice day, Danny!"
Từng cử chỉ, lời nóicủa Vân đối với cô đều toát lên sự chuyên nghiệp, họcthức và từng trải. Từng bộ trang phục Vân khoác lênngười đối với cô đều là chuẩn mực thời trang đầy lôi cuốn. Dù không được tiếp xúc nhiều, dù không được Vân trực tiếpchỉ dẫn nhiều, tuy nhiên cô nhận thấykỹ năng của mình được nâng cao rõ rệt. Cô cảm thấy may mắn khi được làm việc với một người sếp tài sắc vẹn toàn như thế.
Ngày làm việc của cô luôn bắt đầu với việc ngóng chờVân đến để nói tự khe khẽ và suy nghĩ khe khẽ rằng:"Cà phê có hợp vớikhẩu vị của chị Vânkhông!?", và chắc chắn nó sẽ kết thúc bằng việc ngước nhìn Vân hờ hững lướt ngang bàn làm việc. Những ngày Vân đi công tác, với cô đó là những ngày dài đăng đẳng. Cô đến sở làm với tâm trạng uể oải và kết thúc công việc bằng tâm trạng hững hờ.
Cảm xúc đầu đời đến quá bất ngờ. Thoáng vui đó, thoáng buồn đó, thoáng nhớ đó và thoáng hụt hẫng đó khi ngóng chờ mà người ta nào hay biết. Cô mong được gần Vân hơnnữa, hơn một chút nữa, một chút nữa thôi. Khoảng cách giữa hai căn phòngcó xa đâu mà sao cô thấy gần như vạn dặm. Ở cùng một chỗ, cách nhauchưa được mươi bước chân, vậy màmột ngày được nhìn người ta cũng không quá năm phút. Và cô biết, cách duy nhấtđể tiến gần đến vị sếp của mình nhanh nhất, đó chính là tiến bộ trong công việc. Lòng tin của con người có sức mạnhvô tận, nó có thể biến những điều họ mong ước thành sự thật, chỉ cần họ thật sự có lòng tin vào chính bản thân mình. Cô tin, cô luôn tin rằngcông sức của cô sẽ được đền đáp. Hy vọng chỉ biến mất khi con người thật sự từ bỏ, ngoài ra không có gì phải tuyệt vọng.
Cả văn phòng đều biết Vân được nhiều người yêu mến. Mến thì chắc chắn rồi, nhưng nhiều người yêu mới đáng nể. Bắt đầu tuần làm việc mới của phòng baogiờ cũng phảng phất hương hoa. Đều đặn như chu kì, đúng chín giờ rưỡi sáng, sẽ có người mang bó hoa tươi đến tận nơi đợi Vân kí nhận. Anh chàng nào si tình quá! Bóhoa được ưu ái chia sẻ với cả phòng bằng lọ hoa đặt ngay cửa sổ. Đặc biệtVân luôn tự tay cắm hoa rồi nhỏ nhẹ nói: "Hy vọng mọi người có một tuần làm việc hiệu quả và vui vẻ!". Có phải đó là nguyên nhân cô luôn cố gắng hết sức qua từng ngàyhay không?
Tuần này Vân đi công tác. Tâm trạng cô tuột xuống hết phân nữa, làm đầu này lại quên đầu kia. Hết bị người này nhắc đến người kia cằn nhằn, đến nỗi cô tự bực bội với chính bản thânmình. Giờ ăn trưa, mọi người túa đi hết, lác đác vài người lười biếng uể oải nằm dài xuống bàn nghỉ ngơi. Đang nhấm nháp sandwiches, bà cô ngồi kế bên vỗ vai cô bắt chuyện:
- Why don't go out?
- I don't want. Feel tired!
- Hey, how long have you known Danny?
- Just six months.
- Oh ok. Have one secret, interested in it?
- About what?
- Our pretty manager!
- What? What's thissecret?
- A lot of people said that... Danny'shomosexual. She loves girl.
- Really? - Cô mắt tròn mắt dẹt nhìn bà già đó. Nhiều chuyện ở công sở không hiếm, xem ra còn quá bình thường. Trâu buộcthì ghét trâu ăn, bản chất con người có thích ai trên cơ mình bao giờ?
- Yah. It's true. Butshe has boyfriend. I don't know exactly. However, I often see one man comes and picks her up in the evening.
- Hmm... I don't know. Never heardabout it before.
- Now you knew already. But don't tell another one, ok?
- Of course.
Cô nghe đến đó màhai tai lùng bùng. Thật hư thế nào chưa biết. Chỉ sợ người ta ganh ghét rồi đặt điều thêu dệt. Nhưng... nếu sự thật là vậy,thì cô cũng có thể tự cho mình một hy vọng, một hy vọng và một niềm tin để một ngày nào đó nó sẽ thành hiệnDịp may cuối cùng đã đến. Thư kí riêng của Vân nghỉ việc, và cô được sắp xếp vào vị trí đó. Nhận được thư thông báo kể từ ngày mai cô sẽ trở thành thư kí chính thức cho Vân, cô như người sống trên mây. Mọiviệc đang diễn ra xung quanh sao trở nên đẹp đẽ quá! Bước chân đi như được gắn lò xo, cứ nhún nhẩy lạ thường. Cô mừng không phải vì được thăng chức thăng lương, cô mừng vì từ ngày mai cô sẽ được làm việc chung phòng với Vân. Ôi thì đủ các loại suy nghĩ nó giành nhau ập đến.Nào là khi Vân mệt cô sẽ nói gì, sẽ rót nước gì, khi hai người có thời gian rảnh hoặc khi nghỉ ngơi sẽ nói gì với nhau, Vân thích thư kí của mình ănmặc thế nào, blah blah đủ thứ, 'nhộn nhịp' cả lên trong óc của cô. Chiều đó cô tự thưởng cho mình bằng cuộc shopping hoành tráng, tay xách nách mang về nhà thêm mấy bộ đồ công sở, hai đôi giày và một chai nước hoa. Cái mùi nước hoa mà có dịp tình cờ cô ngheVân nói Vân rất thích. Lương tăng đâu chưa thấy, chỉ thấy hụt mất khoản tiền to.
Sáng hôm sau, lần đầu tiên sau bảy tháng, cô tự tay bưng cà phê vào đặt trên bàn làm việc của Vân. Phòng làm việc củaVân khá rộng và thoáng. Một lớp kiếng thay cho bứctường phía sau lưng ghế Vân ngồi, nhìn ra có thể thấyđược khoảng trời xanh rộng ngút ngàn, thỉnh thoảngcó vài chú chim chao lượn điểm xuyết thêm cho những tầng mây trắng đang lững lờtrôi. Ngày mới thậtđẹp và tốt lành!
Đúng chín giờ, Vânmở cửa bước vào:
- Good morning! Why did you come so early?
- Dạ. Em...
- Ủa, quên! Nói tiếng Việt đi. Chị quen miệng nói chuyện với người trước.
- Dạ. Em đến để coi có gì phải chuẩn bị không.
- Ừ. Cũng có gì đâu.Chỉ là thay người vào cái bàn cũ thôi mà. Sao? Cảm giác được lên cao hơn nó thế nào?
- Dạ... - cô bẽn lẽn cúi đầu. Không phải cô không trả lời được, mà vì... ánh mắt Vân đang nhìn cô chăm chú, đôi rèm mi khẽ chớp và nụ cười nhẹ nhàng nở trênmôi, lần đầu tiên côđịnh nghĩa được hai chữ "thiên thần".
- Cô bé này sao hay mắc cỡ ghê nơi. Từ lần đầu chị gặp em cho đến bây giờ, mỗi khi emnói chuyện với chị toàn là "Dạ..". Nhìnchị dữ lắm hay sao mà không dám nói năng gì hết vậy nè?
- Dạ, không có mà.
- Không có thì nhìnthẳng chị mà nói chuyện. Chị không thích ai nói chuyệnvới chị mà mắt nhìn nơi khác đâu.
- Em... em xin lỗi - cô lấy hết phần bình tĩnh còn lại trong người ngước lên nhìn thẳng vào mắt Vân. Màu đen sâu thẳm trong đôi mắt ấy như hút cô vào khoảng mênh mông bất tận. Tay chân cô bỗng trở nên thừa thải và quấn ngược vào nhau.
- Sao? Chị hỏi nhìn chị dữ lắm sao mà không dám nói gì với chị hết vậy?
- Dạ, không. Chị có dữ bao giờ! Em...
- Vậy nhìn chị thế nào?
- Dạ... chị đẹp lắm! -cô lí nhí nói xong rồi cúi gằm xuống nhìn ngón chân.
- Haha. Thanks so much! So happy. Haha!
-................
- Chị trêu em thôi. Vào làm việc đi. Nếu có gì chưa bắtnhịp được thì cứ hỏi chị.
- Dạ - cô lóng ngóng bước vào bàn, tự nhủ với lòng phải làm việc tốt hơn gấp nhiều lần nữa.
----
Giờ ngồi đây chungphòng cô mới biết, sức làm việc và sự tập trung của Vân rất đáng nể. Ngoài những khi trả lời điện thoại, Vân đều chăm chú vào màn hình laptop, tay không ngừng hoạt động. Từng trang hồ sơ được duyệt qua với tốc độ nhanh và chính xác tuyệt đối. Lắm lúc cô dừng tay, nhưng không dám ngẩng đầu, len lén nhìn Vân. Cặp chânmày hơi nhíu lại, ánh mắt căng thẳng, đôi môi khẽ mím chặt, thỉnh thoảng đưa tay bóp nhẹ vùng trán... cô thấy tim mình rộn lên những nhịp điệu yêu thương. Cô muốn được đến gần nắm lấy ngón tay thon dài, và vuốt gọn lại nhữngsợi tóc đang lòa xòa trước trán. Rồicô sẽ xoa nhè nhẹ nơi vùng mắt để Vân có thể thả lỏng trong giây lát.
- My, mặt chị dính gì sao mà em nhìn dữ vậy?
- Dạ không có. Tại thấy chị Vân căng thẳng quá nên em...
- Ok. Làm việc tiếp đi!
Những lúc bị bắt gặp, cô thấy mình giống như tên trộm bị bắt quả tang, tim cứ đập liên hồi mà trong lòng cứ nơm nớp lo sợ. Lo sợ điều gì!? - Chẳng biết! Lo sợ Vân sẽ tinhýphát hiện ra điều 'bất thường' ở cô chăng? - Ủa, mà cô có làm gì sai đâu? Không lẽ, yêu một người cũng có tội hay sao? Mà chắc là có đấy, vì yêu mà không nói thì có tội với chính mình rồi còn gì!?
Trở thành thư kí của Vân được hai tháng, tình hình khá hơn được đôi chút. Dù sao cũng ngồi chung phòng, đâu lẽ nào không nói tới nhau vài tiếng. Ngoài sự chuyên nghiệp, họcthức và từng trải, ở Vân còn có sự tinh tế và chiều sâu của tâm hồn. Cô nhận ra được những nỗi niềm dấu kín trong ánh mắt sâu thẳm ấy, những nỗi niềm màcó lẽ không tỏ được cùng ai. Thương quá! Cô mong sao ít nhất được một lần cùngVân sẻ chia mọi tâm tư. Có những ngày nhìn Vân xuống sắc vì mất ngủ, trong lòng cô quặn lên nỗi xót xakhông lời. Tuy nhiên, chưa thân thiết nên không tiện hỏi điều cá nhân riêng tư, cô đành chôn dấu nỗi niềm đó thật sâu trong lòng.
Tháng này hợp đồng nhiều. Cả hai bận đầu tắt mặt tối, nhiều lúc mệt đến mức không muốn mở miệng nói điều gì ngoài công việc, mong giải quyết cho êm xuôi để còn tranh thủ chút thời gian hiếm hoi mà nghỉ ngơi. Sau giờ ăn trưa, cô soạn tiếp cho xong bản hợp đồng. Đối tác lần này khó chịu, bắt bẻ đủ nơi.
- Thưa chị...
- Gì đó em?
- Có chỗ này em không rõ, chị có thể giúp em không?
- Ok, đem lên cho chị coi.
- Dạ, em đang soạntrên máy, chị có thể xuống nhìn dùm em?
- Ok.
Vân buông bút, đứng dậy xoay mình vài cái rồi bước xuống. Cô luôn thích nhìn Vân trong bộ đồ công sở. Vân cao ráo, dáng thon gọn, đường cong nào cũngthật tuyệt mĩ, vừamạnh mẽ lại vừa duyên dáng. Sự phối ngẫu giữa hai điều trái ngược nhau lại mang đến kết quả rất tuyệt vời.
- Chỗ nào đâu em?
- Dạ, ở điều lệ này, em không biết viếtsao cho rõ ràng nhất. - cô đưa bút chỉ vào màn hình và định đứng lên nhường chỗ cho Vân ngồi.
- Thôi, em ngồi đi, chị đứng được rồi. Sáng giờ có rời khỏi cái ghế đâu.
- Dạ!
Vân đứng phía saulưng cô, nhoài người về trước. Vôtình, khoảng cách giữa hai người quágần. Cô cảm nhận rất rõ ngực Vân đang tì sát lưng mình, cảm giác mềm mại và ấm nóng lan tỏa khắp lưng. Hơi thở Vân phập phồng bên tai, mùi nước hoa Vân xài thoang thoảng - chất xạ hương quyến rũ làm mờ mắt người muốn được yêu thương, hai gương mặt đang kề cận nhau, thật gần! Bao nhiêu cảm xúc ập đến, quấn chặt lấy lý trícủa cô và nhấn chìm nó vào góc kín nhất, không cho một cơ hội mỏng manh để nó lên tiếng chống đối. Giờ đây chỉ còntrái tim thống trị, nó đang lồng lộn lên trong lồng ngực đòi được yêu: "Cơ hội đến đây rồi, nằm trong tầm tay rồi, đừng để vuột mất, có nghe không?"
Trước mắt cô lúc này bao phủ bởi màn sương bồng bềnh, mờ ảo. Những hình ảnh xung quanh mơ màng màu hồng ngọt dịu, mơ hồ tựa cơn mơ. Bàn tay cô cử động, nắm lấy những ngón tay đang di chuyển trên phím. Rồi bàn tay còn lại vuốt ve làn da mịn màng của gương mặt đang kề cận.
- Em... em sao vậy? - giọng nói êm ái đêm ngày mơ tưởng vang vọng xa xôi bên tai cô.
Cô nắm hai cánh tay của người đó đặt ngay eo mình, từ từ đứng lên, và xoay người ôm thật chặc.
- My... em sao vậy? - cô không nghe, không nghe gì nữa.
Bờ môi Vân ngon như trái táo chín đầu cành. Vị ngọt nơi đầu lưỡi thấm đẫm cả trái tim, cơ hồ như viên kẹo được ăn ngày thơ bé. Hơi thở Vân thật gần, nồng nànnhư men cay. Cái cảm giác chếch choáng nữa say nữa tỉnh nâng cô bồng bềnh giữa giây phút lắng đọng của không gian và thời gian.
Tiếng gõ cửa kéo cả hai về hiện tại. Cô hoảng hốt buông Vân ra, ngồi phịch xuống ghế. Vân bước nhanh lên bàn làm việc ngồi nghiêm chỉnh, rồi lên tiếng:
- Come in!
CHƯƠNG 3
Vân đi gặp khách hàng kể từ lúc đó, không dặn một lời. Cô ở lại ngổn ngang giữa trăm ngàn suy nghĩ.
Đêm. Giấc ngủ bướng bỉnh không chịu dừng chân. Nhìn đồng hồ, cây kim dài cứ vô tình quay. Đã trọn ba vòng rồi thế mà cô vẫn trằn trọc, thaothức. Nhắm mắt, hình ảnh ban sáng cứ chập chờn. Tựa như cuốn phim quay chậm được cài chế độ tự động,cứ chầm chậm tua lại trong kí ức cô hàng trăm lần không ngơi, lạnh lùng kéo cô trượt dài trong các dòng suy nghĩ. Đến khi dừng lại được đã quá nữa đêm.
Không gian im ắng. Tiếng máy điều hòa rì rì, rèm buông kín, chỉ thoảng trên tường vài tia sángyếu ớt. Tất cả quyện lại, bao bọc lấy cô như chiếc kén vô hình. Cái duy nhất giúp cô nhận ra mình vẫn còn sự sống, chính là hơi thở nhè nhẹ và hàng trăm luồng suy nghĩ cứ ập về, lê lết qua tâm trí, để lại những cảm xúc dồn dập đè nén lêntrái tim nhỏ bé.
1h sáng. Tin nhắn tới, cô giật bắn người, đưa tay quơ vội chiếc điện thoại ở đầu nằm. Đầu hôm cô cứ ngơ ngẩn, quên tắt chuông.
"Di dao dem voi chi" - tên Vân hiện ra ở phần người gởi.
Run run, cô dụi mắtmấy lần để chắc mình không đọc nhầm tên. Vân hẹn cô ra!? Có việc gì? Tại sao lại là giờ này? Có phải vì ban sáng không? Vân muốn nói gì? Có phải... có phải... và có phải... đầu cô mụ đi giữa hàng loạt câu hỏi xoay quanh. Cô có nên trả lời? Cô có nên đi ra? Cô cũng có thể giả vờ ngủ, và xem như chưa đọc tin nhắn. Sáng mai chỉ cần nói: "Em ngủ rồi, sáng nay mới đọc tin nhắn của chị!" - thì Vân cũng đâu có cớ gì để trách cô. Nhưng, cô đang chạy trốn chính mình đó sao? Và chắc chắn chạy trốn không bao giờ là cách giải quyết hiệu quả. Sựthật vẫn luôn là sựthật, cô đã làm thì không lý do gì cô không dám nhận. Mà... yêu thôi, có phải chuyện chi ghê gớm. Đâu có aicó quyền bắt trái tim cô ngừng yêu thương? Đâu có ai có quyền ép buộc cô không được yêu người nào đó?Hiển nhiên, không và không aiđủ thẩm quyền nói rằng: "Cô không được yêu một người con gái" - đósẽ là câu nói vô lý nhất mà trước giờ cô được nghe.
"Em gap chi o dau?" - cô trả lời xong, với tay mở đèn rồi đi chuẩn bị quần áo. Tần ngần,mặc gì đây nhỉ? Một suy nghĩ vu vơ thoáng qua, bất chợt cô mỉm cười rồi chọn bộ đầm trắng, chấm biđen. Thay xong bộđồ, tin nhắn tới:"Raffles Place. At Merlion. Opposite The Fullerton Hotel" - cô biết nơi này. Con sư tử biển nổi tiếng, biểutượng của Singapore mà mỗi khi khách du lịch đến đây chắc chắn sẽ ra đó để chụp hình. Tuy ở đây hai năm, nhưng hiếm khi cô ra đó. Khung cảnh lãng mạn, trăng thanh gió mát thế thì chỉ dành cho các đôi tình nhân, chứ cô lúc nào cũng lẻ loi thì ra đó chi để thêm ganh tị.
"Ok! Em se den do trong vong 20 phut nua." - cột gọn mái tóc, chấm ít nước hoa D&G Light Blue phía sau mang tai, xỏ chân vào đôi cao gót, cô nhìn vào kiếng, tự mỉm cười.Cô luôn tự tin vào bản thân mình, càng tự tin hơn khisử dụng mùi nước hoa cô đặc biệt yêu thích. Bộ đầm trắng đơn giản, điểm xuyết những chấm bi đen nho nhỏ tôn lên vẻ trẻ trung, thanh thoátvà xinh xắn vốn có nơi cô - người con gái ở lứa tuổi đôi mươi.
Trời về đêm se lạnh. Ngồi trên taxi, cô tự trách mình quên mang khăn choàng. Đường phố vắng vẻ, những tòa cao ốc rực rỡ trong đèn vàng. Gần tới nơi, cô dịch sát ra cửa sổ ngắm cảnh đêm. Tầng thứ 72 của khách sạn The Swiss Sotel - Raffles City nhấp nháy đèn màu. Barvề đêm của giới thượng lưu. Cô được lên đó một lần, cách đây khá