Thức uống ngon, giá cũng dễ chịu, nhưng không thích hợp cho giới bình dân có thể đi hàng tuần. Ngồi trên đó, phóng tầm mắt ngút ngàn, thu vào tâm tư vẻ mênh mông bất tận của Singapore. Về đêm,ngồi trên tầng 72 và ngắm nhìn từng đường nét của đảo quốc Sư Tử được chạm trỗ bằng ánh sáng lộng lẫy, nhạc buông nhè nhẹ, nếu có người yêu ngồi cạnh thật không gì tuyệt vờihơn.
Đến nơi. Đã khuya,các ngọn đèn màu xung quanh tắt hẳn, chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt tỏa ánh sáng dìu dịu. Tuy nhiên, điều đó lại làm khung cảnh càng trở nên thanh bình. Mặt sông đen tuyền, bóng bẩy, điệu đàng trôilờ lững. Góc lan cannhìn qua nhà hát Durian, có bóng người cô độc xoải dài. Cô nhẹ bước, sợ rằng chỉ đôi tiếng động mạnh, sẽ làm vỡ nát và rách toạt màn đêm.
Vân chưa về nhà. Bộ đồ vest trên người Vân nói lên điều đó. Tuy nhiên,không phải là bộ vest ban sáng, mà thay bằng bộ khác có đường nét khỏe mạnh, nam tính hơn. Vân chống tay lên lan can, hơi nhoài người về phía mặtsông. Gió hây hây, vài sợi tóc lòa xòa bay. Cô chưa lên tiếng vội, mà muốngiữ lại dăm phút riêng tư, lặng lẽ ngắm nhìn Vân. Cảm nhận có người, Vân quay lại, mỉm cười:
- Hi em! Đến sao không gọi chị?
- Dạ, em cũng vừa đến - cô bước đến đứng cạnh Vân, xoay người tựa lưng vào lan can.
- Em đã ngủ chưa? Chị có phiền em không? Thật ngại khi gọi em đi giữa đêm như thế này.
- Dạ, không sao. Em vẫn còn thức. Em không ngủ được.
- Có việc gì phải suy nghĩ à? - Vân bước qua đứng đối diện, hai tay bỏvào túi, khẽ nghiêng đầu cúi xuống kiếm ánh mắt của cô đang dán chặt xuống mặt đất.
- Dạ...
- Vậy thì ra ngoài đi dạo cho thoải mái là đúng rồi, phải không? Em có hay ra đây?
- Em có một mình nên thường ở nhà.Đi một mình có gì vui đâu chị!
- Chị hiểu.
Cô xoay người nhìn bờ đối diện. Mái vòm của nhà hát Durian tắt hẳn đèn, chỉ còn đèn mờ mờ từ các quả bóng đặt gần mé sông. Gió lồng lộng,ve vuốt gương mặt cô bằng vị mằn mặn của biển cả. Đã quá lâu, cô luôn tự nhốt mình mỗi khi ngày kết thúc. Đi học, rồi đi làm, chu trình khépkín, lẩn quẩn đó không khác bốn bức tường trong phòng bao kín cô từ ngày này qua ngày khác. Nó thân quen đến nỗi cô quên mất rằng đôi lúc chính cô phải cần một không gian thoángđãng, hít thở không khí trong lành và tìm lại cái Bình Yên nhỏ nhoi ngày nào cô hằng mong ước.
- Em suy nghĩ gì?
- Dạ, linh tinh thôi. Lâu quá em không có lại cảm giác thế này.
- Ừ. Cuộc sống ở Singapore tàn nhẫn, kéo con người ta đi thật thô bạo. Văn phòng làm việc, shopping centers, chẳng khác nào chiếc lồng kín được trang bị điềuhòa, nhốt tiệt con người vào đó.
- Dạ... nếu hôm naychị không kêu em ra, không biết đến bao giờ em mới đứng đây.
- Có gì đâu. Chỉ là... muốn có người bên cạnh. À, mình kí hợp đồng rồi đấy. Cũng có công của em, mai chị mờiem đi ăn nha.
- Wow, mừng quá! Em cứ lo mấy hôm nay. Nhất là khi soạn điều lệ, em lo dữ lắm.- Xong rồi. Rất tốt đẹp. Chị vừa 'được' buông tha ra khỏi phòng họp cách đây vài tiếng. Họ kéo chị điăn rồi đi club, nhưng chị từ chối.
- Sao chị không đi? Có người vẫn vui hơn mà.
- Nhà hàng, club, bia rượu, có gì vui?Cuối cùng thì, cũng chỉ có một mình màthôi. - Vân khẽ cười, di di gót chân.
- Dạ...
Khoảng lặng.
- Mình đi dạo qua bên kia nha.
- Dạ! - tiếng cô nhẹ nhàng lẩn khuất vào sương đêm. Đứng cạnh Vân cô luôn thấy mình nhỏ bé và mong manh. Bất chợt sự việc buổi sáng ập về, cô sựng người, ửng hồng đôi má.
- Em sao vậy? Sao tự dưng ngơ người ra?
- Dạ không có gì. Mình đi nha chị!
- Ừ.
Hai người sóng bước. Cô hơi bối rối. Giữa cô và Vân có khoảng cách nho nhỏ, nhưng với cô trong lúc này, thế là đã quá gần.
- Em...
- Dạ...
Vân đưa tay, cô không hiểu. Trước khi cô kịp hiểu, Vânđã nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Luồng hơi ấm chạy dọc toàn thân khi tay cô nằm gọn trong bàn tay thon dài của người phụ nữ cô thầm yêu mến.
- Đi dạo đừng bước một mình, sẽrất cô đơn đó, có biết không?
Cô thẹn thùng cúi đầu, không dámđầu, không dám nhìn thẳng vào đôimắt ấy. Bước bên nhau, im lặng.
Bờ sông bên phía The Fullerton Hotel, hay nói cách khác là ở 'bộ mặt' của Singapore, thoáng đãng. Các trụ sở chính của các ngân hàng đềuđặt nơi đây. Từng tòa nhà nối tiếp nhau, cao ngút mắt. Thấp thoáng ánh đèn neon trên tầng cao nhất cho người ta biết tên ngân hàng. Thả bộ băng qua Fullerton, đi chừng đôi bước đến trụ sở UOB. Cô bước đitheo quán tính, tim đập liên hồi.
Bậc thang dẫn đếnbờ sông, đối diện là The Asian Civilation Museum với đèn rực sáng rọi lên hàng dừa kiểng đặt dọc lối đi. Vân dừng lại, buông tay cô ra và ngồi xuống. Cô vénáo váy, ngồi kề bên. Tuyệt nhiên im lặng, không gianim ắng, thỉnh thoảng vang lên tiếng lào xào khi gió lùa qua khe lá.
Bờ vai cô ấm sực. Chiếc áo khoác được Vân khoác lên vai cô từ khi nào? Mùi nước hoanam, phảng phất hương trầm. Áo ấm quá, mùi hương ấm quá... và lòng cô, thật ấmáp! Vân chống tay lên đùi, hai bàn tayđan vào nhau, ánh mắt xa xăm.
- Chị có tâm sự? - đánh bạo, cô lên tiếng.
- Ừ. Cuộc sống thôi!
- Dạ...
- Em đợi chị chút! - Vân đứng dậy, đi về phía có cửa hàng McDonald.
Còn lại một mình, cô nhìn xung quanh vắng vẻ, rồi thấy lo sợ. Chiếc đồng hồ to đặt trên tháp nhỏ nhỏ (nhìn giống chiếc đồng hồ ở chợ BếnThành) báo 3 giờ kém 15 phút sáng.
- Em có vẻ sợ? Sorry, đáng lẽ không nên để em ngồi một mình. - vừa nói, Vân vừa đưa cô ly Green Tea.
- Không sao chị.
- Ngồi ở đây thì phải uống Green Tea của McDonald, có biết không hả? -Vân cười, ra vẻ nghịch ngợm.
- Oh, ai bắtbuộc điều đó?
- Danny. Được không? Chị toàn thấy em uống nước trắng, lâu lâuđổi vị cho mới mẻ.
- Em sợ mập! - cô tủm tỉm cười.
- Cuộc sống mà, phá cách chút ít cho thấy đời còn mới mẻ. Nghiêm túc và lo lắng nhiều không được gì đâu em.
Green Tea ngọt dịu, len lỏi làm mát từng mao mạch bé nhỏ đang rung động trong người cô.
Im lặng. Vẫn là im lặng. Giờ đây cô mới hiểu hết được câu nói: "Có đôi điều không cần nóithành lời". Những giây phút thế này đáng giá xiết bao.
Ngoài công việc, con người đời thường của Vân khá ít nói. Chỉ hay ngồi đốt thuốc, nhìn mông lung. Côcũng không biết bắt đầu từ đâu, gợi chuyện thế nào. Dù sao vẫn chưa thân thiết trên mặt bạn bè, có lẽ đến lúc thích hợp, Vân sẽ nói cô nghe mà thôi. Và chỉ cần, cô làm cho Vân cảm thấy an toàn, tin tưởng.
Trò chuyện đôi chút. Vân chia sẻ với cô cách nhìn đời, quan niệm sống và quan niệmtrong tình yêu. Cô muốn được nghe giọng nói đó, cô muốn được nghe cách nói chuyện đónhiều, nhiều và nhiều hơn nữa... cho đến khi trái timcô thôi đập nhịp yêu thương.
- Mình đi dạo qua bờ bên kia nha. Emđi được không?
- Được mà chị. Có sao đâu?
- Chị thấy em đang mang giày cao gót.
- Oh, no problem. Em đi làm cũng mang mà.
- Ừ, chị quên. Mình đi!
Tay cô lại ngoan ngoãn nằm trong tay người ấy. Hàng quán đã dẹp gọn, nhường lại con đường rộng rãi chỉ hai người bước đi.
- Chị...
- Huh?
- Em thấy bình yênlắm....!
- .............
Ngồi trên băng ghếtrước cửa Bảo Tàng, cô ngạc nhiên rằng tại sao Singapore có thể đẹp hoàn hảo như vậy? Mỗi góc nhìn đều mang lại một sự ngạc nhiên khác nhau. Ngồi đối diện với nhữngtòa nhà, cô thấy được vẻ tráng lệ của sự hiện đại, đối lập với cảm giác yên bình khi nãy.
Tán cây lòa xòa. Trời rộng thênh thang. Những vì sao nhấp nháy trong đêm, hòa điệu cùng sắc màu của các ngọn đèn đang nhấp nháy xa xa. Bình Yên quá đỗi!
Sau chừng 10 phútngắm trời mây sông nước, Vân đến ngồi kế bên cô. Hai chiếc cúc đầu tiên của áo sơ mi mở bung, vùng ức trắng ngần, phản chiếu trong đêm. Cô hít hơi dài điều hòa lại nhịp thở khi vô tình dừng mắt nơi ấy. Vân tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện đã xảy ra giữa hai người. Tuyệt nhiên khôngcó câu hỏi nào làm cô phải bối rối. Khi vừa đến gặp, cô đã từng rất lo lắng, sợ rằng Vân sẽ chất vấn hoặc làm gì đó khiến cô phải khó xử. Cô cũng đã chuẩn bị sẵn cho mình rất nhiều câu "Xin lỗi". Nhưng xem ra bây giờrất nhiều câu "Xin lỗi". Nhưng xem ra bây giờ việc ấy là quá thừa.
Câu chuyện chắp vá, không đầu không cuối. Cả hai người đều rất tôn trọng cái riêng tư và tĩnh lặng của nhau. Thỉnh thoảng nói đôi câu,hoặc nhìn nhau giây lát rồi mỗi người quay về với quãng trời riêng, đeo đuổi những ý nghĩ mà chỉ riêng mình họ biết.
- Gần sáng rồi, mình đi về.
- Dạ - cô trả lời, lòng đầy tiếc nuối.
- Chị bắt taxi cho em về. Chị đưa em về, ok?
- Em tự đi về một mình được mà. Không sao đâu chị. Phiền chị quá!
- Không sao. Chị không yên tâm khi để em về một mình. Con gái đi đêm nguy hiểm lắm!
- Chị cũng là con gáimà.
- À, haha! Quên. Nhưng dù sao chị cũng lớn hơn em. Thôi, nghe lời đi, my darling!
May mắn là trời tối,chứ nếu không gương mặt đỏ bừng kia sẽ tố cáo hết mọi điều cô dấu kín.
Ngồi chung xe taxi,mỗi người một góc,thắt seat belt. Trong cô trỗi lên cảm xúc mãnh liệt, cái đòi hỏi, thèm khát được nắm lấybàn tay và tựa đầu vào bờ vai củangười bên cạnh.
Thay đồ lên giường, đồng hồ báo 5h sáng. Thật may hôm nay là thứ 7. Tin nhắn tới: "Cam on em da o ben canh chi toi nay. Ngay mai chi moi em di an nhe. Khi nao thuc day cho chi biet. Ngu ngon!"
Cuối cùng, giấc ngủ đã chịu quay về. Trong cơn mơ, cô đạt được điều mình mong muốn.
CHƯƠNG 4
Cô choàng tỉnh bởi tiếng động ầm ĩ dưới nhà. Đã 3h chiều. Đầu váng vất, cô dậy muộn quá. Lâu nay quen dậy sớm để đi học và đi làm, nên bỏ hẳn việc thức khuya dậy trễ. Chưa vội ngồi dậy, cô kéo mền kín cổ, quay qua nựng con thú nhồi bông, khẽ cười một mình. Cái nụ cười của kẻ đang yêu thật ngọt ngào và đầy bí ẩn.
Nắng chiều hắt xuyên qua rèm, vẽ lên sàn nhà hình thù bất định. Nắng chiều không đủ nóng để lấn át làn hơi 20 độ đang phà ra từ chiếc máy lạnh gắn trên tường.
Lăn lộn đôi chục phút, bao tử biểu tình, cô uể oải ngồidậy vào toalet làmvệ sinh thân thể. Cô không thích lắmngày cuối tuần, vì trong hai ngày nàycô chỉ có một mình với các bữa ăn. Tuy đi làm có mệt mỏi, nhưng giờ ăn sáng và ăn trưa còn có mấy chị đồng nghiệp túm tụm tán dóc. Cô ít góp chuyện, chỉ ngồi nghe rồi mỉm cười, thảng khi bị ép quá thì mở miệng nói vài câu cho vui. Mấy chị kiađã già, chồng con đề huề, xem cô như đứa em út nên mỗi khi ăn uống gì đều rủ đi chung. Cô sống một mình đã quen,nhưng với các bữaăn không có người, cô ăn qua quít lấy lệ. Không quan tâm xem mình ăn gì, có ngon không, mà quan trọng là dỗ yên cái bao tử đang réo rắt, đòi hỏi.
Vệ sinh xong. Gom đồ bỏ vào máy giặt, cô mở tủ lạnh xem còn gì để ăn. Không còn gì! Thậtphủ phàng! Con lười vẫn đang ngựtrị, nên cô rót ly nước uống tạm cho yên. Sực nhớ đêm qua Vân có nhắn tin rủ cô hôm nay đi ăn, vậy là bữa tối nay cô không phải nuốt qua quít cho xong. Mừng ghê nơi!
"Em thuc roi. Chi dang lam gi vay?"
"Chi cung vua moi thuc. Dang don lai nha cua. Toi nay em di an voi chi, ok?"
"Da. May gio vay chi?"
"Em muon may gio?"
"Tuy chi. Em khongbiet nua."
"7h toi, can or not? Chi qua ruoc em? Hay em muon gap o ngoai?"
"Da duoc. Minh gapo ngoai di. Phien chi qua em ngai"
"Ok. 6h30 minh gap o National Library. Chi di shopping gan do. Khi nao toi goi chi"
"Ok! See u later"
"See u!"
Cô khe khẽ hát. Tâm trạng thoải mái,mọi việc vui vẻ đếnquá bất ngờ. Cô ngồi trên giường nhún nhẩy mà ngỡnhư đang ngồi trên mây.
4h rồi. Chỉ còn 2 tiếng 30 phút nữa thôi cô sẽ được nhìn thấy Vân. Ôi, thời gian ơi, trôi mau nhé!
Kéo rèm, mở toangcửa sổ cho không khí lùa vào phòng. Cô xếp mền, trải lại drap giường rồi bắt đầu lau chùi, dọn dẹp. Tay làm mà đầu óc cứ bận suy nghĩ xem chút nữa sẽ mặc đồ gì, sẽ trang điểm hay không trang điểm, sẽ dùng mùi nước hoa nào... thật đúng là con gái! - Đặc biệt là con gái khi yêu!
Cô hát vu vơ theo bài "I knew I love you" đang phát ra từ laptop. Yah, I knew... I love you! - cô thì thầm.
Dọn dẹp, phơi đồ, ủi đồ xong thì còn 1 tiếng nữa đến giờ hẹn. Cô bước vào nhà tắm, trút bỏ y phục. Làn da hơi ngăm đen khỏe mạnh, từng đường cong sắc nét, gọn gàng. Cặp đùi thon gặp nhau nơi vùng bụng dưới không chút mỡ thừa. Đôi bầu ngực căng tròn, mỡ màng đầy khiêu khích. Cô có đủ tiêu chuẩn để được gọi là người con gái đẹp.
Bọt xà phòng phủ kín thân thể. Bàn tay nhẹ nhàng lướt qua từng miền cong, rồi khi dừng lại nơi bầu ngực đang phập phồng sức sống, bất chợt trong đầu cô hiện ra rõ ràng vùng ức trắng muốt của Vân mà cô vô tình bắt gặp đêm qua. Nếu cô... và.... hơi thở cô bỗng dưng trở nên nặng nề, gấp gáp.
Mở vòi sen hết mức, cô đứng thật lâu dưới làn nước. Cơ thể người con gái lứa tuổi đôi mươi bùng cháy ngọn lửa tình.
Áo sơ mi với quần tây đơn giản, vừa khéo ôm khít người. Cô bới tóc gọn gàng, chấm ít nước hoa D&G Light Blue sau mang tai, xỏ chân vào đôi giày búp bê cách điệu, nhìn cô ra rõ nét thế hệ trẻ năng động, và theo kịp thời trang. Cô quyết định mỗi khi đi với Vân đều dùng mùi nước hoa này để tạo một dấu ấn rấtriêng. Cô muốn mỗi khi Vân thoảng nghe đâu đó mùi D&G, sẽ phải ngó nhìn quanh quất kiếm bóng dáng cô.Gây ấn tượng cho khứu giác chắc chắn luôn có hiệu quả và ấn tượng đậm nét.
6h30. Khu vực National Library vắng người. Cô ngồi trên băng ghếtrước quán cà phê.
- Hi em! Em chờ chị lâu không?
- Dạ không, em vừa mới tới.
Hôm nay Vân mặc Jean, áo sơ mi xanh dương nhạt kẻ sọc tay dài, phong cách Unisex tuyệt vời. Vừa nhìn thoáng qua có thể cảm nhận được Vân rất mạnh mẽ, nhưng bước lại gần thì nét dịu dàng vẫn lẩn khuất sau những đường cong đủ chuẩn nhấp nhô sau làn vải.
- Em đói bụng lắm không? Chị ghé qua Bugis Junction để xem nước hoa.
- Oh. Không đói lắm. Vậy chị có chọn được mùi nước hoa nào chưa?
- Được. Chị thích dùng một lúc nhiềumùi. Mỗi mùi dùng cho một khung cảnh khác nhau.
- Dạ, em cũng vậy.
- See. Em thử đi. Chị thích tông mùi lạnh, hình như em cũng vậy? Dune chịxài cách đây khá lâu, hôm nay tự dưng muốn xài lại.
- Dune của Dior?
- Wow, giỏi ta? Try lah. - Vân đưa cho cô mảnh giấy nhỏ. Cô ngửi thử, tông mùi lạnh, tạo không khí tự do, thoáng đãng.
- Chị xài nước hoa của nam?
- Ừ. Chị không thích mùi nữ. Nồnglắm. Nhưng đi làm thì phải khác đôi chút mà, đúng không?
- Mùi nước hoa hôm trước chị xài là mùi gì?
- Hôm nào...? - Vân nhíu mày, vẻ thắc mắc.
- Hôm.... - cô đỏ bừng mặt, bỏ lửng câu nói.
- À. Swiss Army. Chị thích mùi đó nhất.
- Dạ...
Không khí chùng xuống. Không ai nói điều gì, hình như....
- Thôi, đi ăn. - Vân đứng bật dậy, phá vỡ sự im lặng.
- Dạ. Mình đi ăn ở đâu?
- Ra Clake Quay. Em ăn được Pasta?
- Dạ được. Món gì cũng được mà.
- Mình đi taxi. Đợi bus lâu lắm.
Clake Quay - Boat Quay, cả hai nổi tiếng là khu ăn chơi về đêm ở Singapore. Việc taxi xếp hàng dài, kẹt xe ở khu vực này lúc 2 - 3h sáng là chuyện rất bình thường. Các quán bar, vũ trường đều tập trung nơi đây. Nổi tiếng nhấtlà vũ trường MOS (Ministry of Sound)của Anh. Đôi lần đám bạn có rủ cô đi, nhưng không thích nơi ồn ào, náo nhiệt nên cô lần lữa hết lần này đến lần khác, riết tụi nó chán không thèm rủ. Cô thành 'bà cô già khó tính'trong mắt tụi cùng trang lứa.
Vân chọn ngồi ở ngoài của quán cà phê TCC. Mới hơn 7h, thế mà đã dần náo nhiệt. Người qua kẻ lại hoa cả mắt.
- Em saovậy? Em muốn ăn gì?
- Dạ, hơi ồn, em không quen.
- À, đổi không khí chút. Đi nơi yên tĩnh nữa sẽ ngủ gục đó.
- Hihi, dạ.
- Em uống rượu được không? Vangđỏ cũng ok, wannatry?
- Cũng được. Nhưng em uống không được nhiều,sợ say rồi phiền chị.
- Ay yah, don't worry. I will take care of you. Chị không có bỏ em giữa đường đâu mà lo.
- Dạ. Em biết! - cô cúi đầu, tủm tỉm cười.
Món pasta quán này làm tạm ổn, nhưng nhiều quá. Cô cố gắng lắm mà chỉ ăn được phân nữa. Vân nhìn cô, lúc lắc đầu:
- Kén ăn! Hèn chi ốm dữ vậy.
- ..... em ăn ít lắm! - cô xoay xoay chiếcnĩa.
- Chọc em thôi. Không ăn nữa thì thôi, không sao đâu. Chị không đánh đòn em đâu mà lo. Ha ha!
- .......
- Ay yah, có cần nhìn chị vậy không? Bình thường cứ nhìn đâu đâu, vậy mà bịchọc lại nhìn chị như thể ăn thịt chị tới nơi đó. Làm chị sợ quá rồi nè, ăn không nổi nữa đâu! - Vân bật cười, lấy khăn chùi tay rồi đẩy dĩa thức ăn qua góc bàn.
- Chị kì quá!
- Chọc em thôi mà. Có cần đỏ mặt vậy không, my darling? Chưa uống rượu mà mặt đã đỏ thế này, rượu vào chắc bốc cháy luôn,right?
- Chị kì quá đi! - cô vừa mắc cười lại thẹn thùng, bối rối cả lên nên không nói được gì hơn.
- Hmm, ừ, ok! Kì vậy đó. Nói chị kì chị sẽ chọc em tới khi nào hết kì thì thôi.
- Chị này....
Vừa lúc đó, anh bồibàn mang rượu đến.
- A... - cô chụp vội miếng khăn giấy chặn rượu bị đổ trên bàn.
- Oh, sorry, sorry miss! - không biết anh chàng lo ngắm cô nào trong hai cô, mà khi nghiêng chai rượu lại để rótra ngoài.
- Em thấy chưa, emxinh quá làm anh chàng ngơ ngẩn rồi kìa. -Vân nháy mắt.
- Anh ta ngắm chị đó, không phải em đâu, đừng chọc emmà.
- Sao ngắm chị? Rõ ràng nãy giờ ánh mắt him chỉ nhìn em thôi. Chị làm gì có được niềm vui đó chứ, is it right?
- Thôi, sao cũng được. Em thua rồi. Chị cứ chọc tiếp đi!
- Chưa gì chịu thuarồi à? Thế không đùa nữa. Đùa một mình không vui. Ok, cheers! - Vân nâng ly, màu vang đỏ sóng sánh trong ly thủy tinh ẩn hiện sau những ngón tay thon dài thôi miên ánh nhìn của cô. Cô khát khao được đặt lênbàn tay đó nụ hôn âu yếm.
- Cheers! - vị ngọt chảy qua đầu lưỡi, bao bọc hai bên cạnh lưỡi bằng vị chua và vị đắng nơi cuống lưỡi làm cô khẽ nhăn mặt.
Hôm nay Vân gần gũi, thân mật hơn. Thỉnh thoảng, Vân lại nhìn cô đầy khóhiểu. Cô nhướn mắt tỏ ý hỏi việc gì, thì Vân mỉm cười quay đi.
Trời sụp tối hẳn. Không gian xung quanh đã lên đèn. Tiếng người nhốn nháo, tiếng nhạc, tiếng xe chạy.... khiến cô hơi ngộp.
- Em...
- Dạ?
- Nhìn gì vậy? Em dễ thương lắm, có biết không? - Ánh mắt Vân khẽ nhoài người về phía cô, nhìn cô đầy trìu mến.
- Dạ... chị Vân có say chưa? - cô lúngtúng.
- Hở? Haha! Sao mà say? Mới có nữa chai thôi.
- .......
- Em hay im lặng? Không có gì để nói với chị sao?
- Dạ... có!
- Vậy thì nói đi.
- Chị Vân đừng uống nhiều! - ay yah, cô nói cái gì vậy nè? Cái điều cônghĩ trong đầu, tạisao khi ra đến miệng nó biến thành câu nói khác?
- Chỉ vậy thôi sao? - ngón tay Vân vẽ mơn man theo vòng tròn trên miệng ly.
- Em không biết nóisao nữa. Em.... - cô quấn ngược xuôi miếng khăn giấy. Thật tội nghiệp, không biết kiếp trước nó làm gì đắc tội với cô đây nữa?
- Thôi. Cheers! - Vân khẽ nghiêng đầu.
- Cheers! - cô bắt đầu váng vất. Gương mặt chuyển qua màu xanh.
- Ay yah. Cô bé nàyuống dữ lắm đây. Thì ra chị đoán sai rồi, không phải chuyển sang màu đỏ mà thành màu xanh.
- Chị chọc em hoài hà!!! - cô bật cười. Khi có rượu vào, người ta sẽ khác, trở nên bạo dạn hơn, có phải vậy không?
Ánh mắt cô lúc này xoáy sâu và đôi mắt đang lấp lánh sau gọng kiếng trắng. Rượu cạn ba phần tư chai.
Cô dõi theo từng cử động của Vân. Chiếc nút áo bung ra, vùng ức trắng ngần đó làm miệngcô khô khốc. Bất giác, cô đưa tay rồirụt về, như muốn bắt giữ điều gì vô hình đang ve vãn xung quanh.
- Em xin phép.
Cô bước vội vào toalet. Nước chảy ào ạt, cô vốc từng bụm nước lớn rồi úp mặt vào đó. Tỉnh táo, tỉnh táo lại! Cô lâng lâng vì men rượu, nhưng bay bổng vì men tình.
Kéo ghế ngồi xuống, Vân nhìn côcười cười.
- Chị cười việc gì?
- Em à, em làm ướt áo, cái gì cần che giờ thấy hết cả rồi.Em không thấy mấy ông ngồi bàn xung quanh vừa nhìn em vừa chảy nước miếng đó sao?
- Chị có vậy không?- cô buột miệng, nói không kịp nghĩ.
- Haha. Biết chọc chị rồi sao? Có, chị cũng đang giống mấy ông đó đây.
- Em đùa. Chị đừng để ý - cô lảng tránh.
- Chưa hết chai rượu mà. Chị không tin em say! -bất chợt Vân trầm giọng.
- Cheers! - cô cười tươi tắn, tìm cách lảng sang chuyện khác.
- Cheers!
Vân order thêm chiếc bánh chocolate. Vô tình hay cố ý, mà chỉ có một cái nĩa. Vân nhường cô ăn trước, rồi kêu bồi bàn mang ra thêm, nhưng đợi hoài không thấy.
- Thôi, mình ăn chung. - cô đưa nĩa cho Vân.
- Không sợ lây bệnh của chị à?
- Chết vì chị cũng xứng đáng mà! - rượu đã cạn chai.
- Ngoan. Há miệng ra. Ngoan nào... - Vân đang chờ để đút cô ăn.
- Em tự ăn được rồi - cô bối rối cầm lấy nĩa, nhưng Vânrút tay về.
- Không, để chị đút.Há miệng ra. Ngoan, darling!
- Chị Vân có say chưa?
- Sao hỏi kì vậy? Chị say mà đút em ăn được sao? Thư kí của chị giỏi thì chị thưởng, không được à?
- Dạ, được! Em lo cho chị thôi.
Tính tiền xong, Vân rủ cô đi dạo. Bên trong thật sự náo nhiệt. Các quán bar muôn hình vạn trạng, mỗi quán đều có nét đặc trưng rất riêng, rất cuốn hút.Tất cả đều có điểmchung là đông nghẹt người. Muốnvào phải xếp hàng thật dài, vào trongcũng chưa chắc có được chỗ ngồi.
Đi vài bước, cô loạng choạng, Vân đến kế bên dịu dàng nắm tay dẫn cô đi. Cô bướctừng bước, men rượu dâng cao. Hơi thở cô nồng nàn men say, choáng ngộp cả đầu óc. Đám đông ào tới tách cô và Vân ra hai hướng. Chưa kịp định thần, cô mỉm cười hạnh phúc khi Vân lập tức đến kề bên.
Bàn tay nắm lấy bàn tay, từng ngón tay ngượng ngùng đan vào nhau, lòng bàn tay áp sát truyền cho nhau hơi ấm của đôi tim. Rõ ràng, rượu làm người ta bạo dạn hơn, có đúng không?
Vân dẫn cô len lỏi qua các con đườngđầy người, băng qua chiếc cầu để đến bờ đối diện. Ngồi trên bậc thềmnhìn thiên hạ đôngđúc, cô thở dài khoan khoái. Bẩm sinh cô không thích chốn đông người. Bờ sông này nối dài đến tận nơi đêm qua cô và Vân đã dạo đêm, góc ngồi cũnglãng mạn không kém.
Cô mệt. Đầu óc quay quay. Vân mở giỏ xách, lấy áokhoác cho cô.
- Em không lạnh.
- Gió nhiều, chị sợ em bệnh.
-.........(Bạn đang đọc truyện tại http://sieuga.mw.lt chúc các bạn vui vẻ)
Im lặng. Cái im lặng cố hữu khi hai người bên nhau. Rồi Vân nói cô nghe về những lầnvấp ngã, những điều gạn lọc được trong cuộc sống đầy giả tạo, mưu toan. Kết thúc câu chuyện, Vân choàng tay kéo cô ngã vào lòng. Swiss Army phảng phất... có lẽ, hết đời này cô cũng không bao giờ quên mùi nước hoa ấy.
Gió lồng lộng. Đêm nay trời vắng bóng những vì sao.
- Mình đi về! - Vân đỡ cô đứng dậy.
Gần đến trạm taxi, Vân dừng bước, xoay người đứng đối diện, nghiêng tới kề tai cô thì thầm: "You're so beautiful" rồi khẽ khàng hôn thoáng trên vành tai. Đôi chân cô nhũn ra, cảngười như sắp hòa tan vào khônggian bao la, rộng lớn.
Cô mỉm cười, dụi đầu vào ngực