Vân, cố lưu giữ mùi hương và hơi ấm nơi cơ thể người con gái cô yêu.
Trên taxi. Không còn hai người hai góc, không còn seatbelt. Tay trong tay, cô ngả đầu trên vai Vân, mắt nhắm nghiền hạnh phúc.
- Chị...
- Huh? - Vân khẽ dụi má vào tóc cô.
- Em có mơ không?
- Không. Em không mơ... Hơi ấm cơ thể chị đây, bờ vai của chị đang bên em đây mà.
- Có... mình có thể bên nhau như thế này trước mặt người khác hay không?
- Đó là điều chị muốn, my darling!
- Em hạnh phúc lắm! Nếu đây là giấc mơ, em sẽ không bao giờ tỉnh...
- Sẽ không là mơ, em ạ!
[Balad dìu dặt...]
|Ngủ bao giờ| - Mà lạc lối yêu thương...?
CHƯƠNG 5
Vân dìu cô lên nhà. Cô mệt lắm rồi, đầuváng mắt hoa, chân nọ xọ chân kia. Tra được chìa khóa vào cửa là cả kì công. Từ nhỏ đến lớn hiếm khi cô uống rượu, nhấp môi chút rượu mạnh cũng đủ cho cô ngủ cả mấy tiếng đồng hồ. Huống gì hôm nay uống nhiều, tuy chỉ là rượu nhẹ.
Cô ngã xuống nệm.Chập chờn, cả người nóng bức, mắt mở hết lên.
Ai đó lau mặt, đút nước cô uống. Cô mặc tình để người ta làm gì thì làm, cả người cô hiện giờ như bị dán chặt vào giường, nhúc nhích khó khăn.
Khoảnh khắc giữa mê và tỉnh, cô cảm nhận được có người nhè nhẹ nằm xuống bên cạnh, choàng tay qua eo ghị cô sát vào lòng. Hơi thở người ấy phập phồng nơi vùng gáy, đôi môi gắn chặt lên bờ vai thon. Tay tìm tay, đan vào nhau. Cô ngọ nguậy đầu, chìm vào giấc ngủ. Giấc ngủ an nhiên, không mộng mị.
Sáng. Tiếng chim lách chách ngoài cửa sổ đánh thức cô dậy. Mở bừng mắt, đã hơn 9h. Chỗ nằm bên cạnh trống trơn. Bất giác tim cô nhoi nhói nỗi hụt hẫng không tên. Cuộn tròn người trong chăn, ôm chú heo màu hồng, nựng chiếc mũi xinh xinh của nó, cô miên man nhớ lại đêm qua. Cô còn nhớ rõ từng chi tiết khi ngồi ở bàn ăn, bập bõm lúc hai người đi dạo và lơ mơ trên taxi cho đến lúc về nhà. Vậy đêm qua Vân đã ở lại đây, chăm sóc và ôm cô ngủ cả đêm? Có thật không? Dụi mặt vào chiếc gối bên cạnh, mùi nước hoa quen thuộc còn vương vấn. Đúng, thật rồi, Vân đã ôm cô suốt đêmdài. Ngơ người ra, cô len lén như kẻ trộm, từ từ kéo mền ra khỏi thân thể. Quần áo còn nguyên, không mất miếng nào. Cô rất bất ngờ, rồi sau đó tôn trọng Vân hơn. Thời đại này, được mấy conmèo chê mỡ? Chê hay là....? Thật khó nghĩ quá đi!
Bước xuống giường. Đầu óc vẫn còn hơi váng vất. Vệ sinh thân thể xong, cô ra nhàbếp kiếm ít đồ ăn. Cô sực nhớ tủ lạnh trống không, hôm qua đi cả buổi chiều tối nên chưa mua gì bỏ vào. Ngán ngẩm, cô rót ly nước uống tạm rồi ra phòng khách xem tivi.
Miếng giấy nhỏ đặtngay cạnh tivi.
"Chị có việc, phải về sớm. Em còn ngủ say nên khôngmuốn đánh thức. Chị có mua ít đồ ănđể trong tủ lạnh. Em thức dậy, dùng microwave hâm nóng lại. Đừng bỏ bữa. Gặp em sau!" - dòng chữ nghiêng nghiêng, mềm mại.
Cô chạy như bay vào mở cửa tủ lạnh, hộp đồ ăn đặt ngay ngắn trong góc. Món bánh xếp cô rất thích ăn. Cô cười toe như đứa trẻ được quà, vội vàng bỏ vào microwave, bao tử cô nó đang réo liênhồi.
"Em cam on chi. Lam phien chi qua" - vừa ăn, cô vừa tủm tỉm cười, tay bấm điện thoại nhắn tin cho Vân.
"Khong co gi dau em. Dung khach sao. Chi dang ban. Gap em sau!"
Sao mà ngắn ngọn vậy nè? - cô lầm bầm. Niềm vui giảmmất phân nữa. Tưởng Vân sẽ hỏi han nhiều điều, chẳng hạn như: emngủ có ngon không? Thức dậy có bị nhức đầu không? Em ăn món chị mua chưa?.... ai ngờ chỉ ngắn ngủn một tin. Buồn!
------------
Sáng thứ hai. Cô ríu rít chuẩn bị đi làm. Nôn nóng hơn đứa trẻ ngày đầu nhập học.
9h sáng, theo thường lệ, cô đặt lên bàn Vân tách cà phê nóng hổi. Vừa sắp xếp xong bàn làm việc, Vân mở cửa bước vào, cười tươi tắn.
- Good morning em.Một tuần tốt lành!
- Dạ. Chị cũng vậy!
- Cám ơn em! Xem ra em rất hiểu thói quen khi uống cà phê của chị.
- Dạ... Em đã làm công việc này ngaytừ lúc mới vào công ty.
- Oh, vậy hả? Chị vôtâm quá. Bất ngờ ghê! Có cô thư kí giỏi giang, chu đáo,tận tâm thế này mà thời gian qua chị hờ hững quá đi.Sorry em nha!- Không sao! Em quen rồi - cô đáp bằng giọng pha chút hờn dỗi.
- Đầu tuần bí xị vậy không tốt đâu. Đừng giận chị.Trưa nay lại mời em đi ăn, chịu không?
- Dạ, chị mời em nào dám từ chối.
- Thấy chưa? Khách sáo hoài chị giận à nha!
- Em không dám thật mà.
Bông đùa vài câu, có người gõ cửa, gọi Vân ra kí nhận hoa. Cô quá quen với việc này, nhưng chưa một lần thắc mắc. Tiếp theo, chắc chắn Vân dành ra 15 phút để cắm hoa rồi mang ra đặt gần cửa sổ, nơi mọi người làm việc.
- Tặng em! - cô ngạc nhiên nhận bó hoa từ tay Vân.
- Sao... sao chị...? - ánh mắt cô tròn xoe.
- Em không chê là được rồi. Sorry vì dù sao hoa này của người ta tặng chị. Nhưng thấy cô thư kí mặt mày hờn mác thế, nên tìm cách lấy lòng. Chứ thư kí đình công thì sếp đây cũng vất vả, right?
- Chị lại chọc em!
- Phấn khởi lên, chuẩn bị chạy việc cả tuần sắp tới nè.
- Ok! I will try my best.
- Good.
Cô không thích, không thích và không thích giờ làm việc. Không phải vì mệt mỏi, không phải vì áp lực nặng nề, mà là khi làm việc Vân nghiêm túc quá. Nét gần gũi, thân mật biến đâu mất, còn lại gói gọn trong hai từ 'lạnh lùng'. Cách nói chuyện cũng 'lạnh lùng', nhiều lúc cô nghĩ đó là mệnh lệnh. Cô ghét, thật ghét và rất ghét! Cô muốn Vân của ngày thường, Vân của khi hai người lặng lẽ bên nhau, Vân của cô....
"Ủa, mà... chị Vân của mình khi nào?"- dòng cảm xúc ngưng bặt. Laptopphát tiếng kêu nhỏkéo cô về công việc.
Giờ ăn trưa. Food court đông đúc. Loay hoay mãi mớitìm được bàn cho hai người ngồi. Vân xông xáo đi mua đồ ăn.
- Cám ơn- Cám ơn hoài. Nếu qui tiếng 'cám ơn' của em ra tiền chắcchị sẽ giàu lắm đây.
- Em quen miệng.
- Với chị đừng khách sáo thế. Chị và em làm chung công ty cũng gần một năm rồi, xa lạ gì nữa đâu?
- Gần 1 năm rồi sao? Thời gian trôi nhanh thật... - cô ngẩn người. Được ở bên Vân, được nhìn thấy Vân hàng ngày, thời gian với cô không còn khái niệm.
- Nghĩ gì vậy cô nương? Đồ ăn nguội hết rồi kìa!
- Dạ...
Tuy Vân hay cười, nhưng không dấu được nét mệt mỏi hiện rõ trên đôi mắt. Ngập ngừng suốt buổi ăn, cô thu hết can đảm, hỏi:
- Em thấy chị có vẻ mệt mỏi. Có việc gì à? Xin lỗi, em hơi tòmò!
- Ừ. Suy nghĩ nhiềuđiều. Chưa biết quyết định sao. Nhức đầu thật!
- Em có thể biết không?
- À. Chuyện kết hôn... - Vân bỏ lửngcâu nói.
- Hả? - tiếng 'Hả' vụt ra không chủ đích. Giống như thể người ta bị cướp, chắc chắn sẽla làng.
- Em làm gì há hốc miệng vậy? Chị lớn rồi, chuyện hiển nhiên thôi.
- ................. - miếng khăn giấy trên tay lả tả rơi từng mảnh nhỏ.
- Đừng nhìn chị như hế. Chỉ dự định thôi, chưa gì hết. Chị tự quyết định cuộc sống củachị, không ai ép buộc được đâu. Emđừng nghĩ hôm nay chị nói hôm sau chị lên xe hoa liền chứ. No, not like that!
- Em....
- Em sao?
- Chị có yêu người đó không?
- Không! - ngắn gọn.
- Hả? - tiếng 'hả' lần hai mang màu sắc khác. Tương tự có ai đó vỗ vai cô rồi nói: 'A, con chó biết bay!'
- Hả hoài! Người này là người hay tặng hoa cho chị vào mỗi thứ 2 đầu tuần. Chị không có cảm giác nhiều, chỉ thấy anh ta rất tốt, lo lắng, yêu thương chị hết mực. Dù sao cũng gần 30, bố mẹ lo nhiều, chị cũng...
- Nếu... vậy khi nào?
- Có thể cuối năm nay, hoặc năm sau,hoặc... không biết chừng. Để coi từ đây đến đó chị có gặp ai cho chị cảm giác yêu và được yêu thật sự hay không. - Vân cười, tay mân mê ly nước.
- Nếu không... thì sao? - cô hỏi ngu ngơ.
- Thì chị kết hôn với anh ta. Anh chàng yêu chị sốngchết. Sống với người yêu mình cũng tốt mà, có sao đâu em.
- Nếu có...?
- Hmm, chị nói rồi, cuộc sống của chị do chị quyết định. Nếu thật sự có người chị yêu và yêu chị hết lòng, thì dại dột gì phải đánh đổi hạnh phúc cả cuộc đời mình? Em nhìn chị, chị có thành đạt không?
- Dạ có!
- Chị có tự lập không? Chị sống một mình từ năm 16 tuổi.
- Dạ có!
- Chị có mạnh mẽ không?
- Dạ có!
- Chị có tự nuôi bảnthân mình không?
- Dạ có!
- Thế thôi! Nghĩ chinhiều. Quan trọng là ở chị. Tuy nhiên, bố mẹ nào lại không yêu và lo lắng cho con cái của mình?
- Dạ...
- Tươi tỉnh lên. Chị có đi lấy chồng, chị cũng còn đó. Chị có thành người khác hay biến mất đâu mà ủ rũ vậy?
- Em xin chị, đừng nói vậy! - cô níu ngón tay út của Vân, mắt mọng nước.
- Ơ. Sao khóc? Đừng... khổ... đừngkhóc. Chị làm em buồn? Đừng khóc...người ta nghĩ chị ăn hiếp em rồi sao?- Vân bối rối lấy khăn chậm cho cô dòng nước mắt.
- ..................
- Đừng khóc nữa. Ok, muốn gì nói chị nghe. Năn nỉ, đừngkhóc! - nước mắt cô càng nhiều, Vân càng thêm bối rối.
- Hứa với em... đừng...
- Đừng gì?
- Đừng nói như thếnữa. Em không muốn chị rời xa em,không muốn...
- Hứa, chị hứa. I swear. Năn nỉ, đừng khóc...
-......................
- Đợi chị!
Cô thẩn thờ nhìn vào khoảng không. Kẻ trộm vô hình nào đã lẻn vào tim, và nẫng gọn một điều chi rất quí giá. Tim cô đau, đau đến nghẹn lời!
- Cho em! - Vân đưa cô cây kem dâu.
- Sao mua kem cho em?
- Ăn cho nguội bớt. Nóng quá nên nước chảy hoài kìa - Vân nheo mắtbí ẩn.
- Chị... kì quá!
- Ừ, kì cũng được. Số tui khổ! Nhìn thư kí mắt đỏ hoe,thế nào người ta cũng nghĩ tui là người sếp hắc ám.
- Chị... kì quá!
- Lúc nào cũng câu đó. Câu khác đi!
- Thôi. Đi lên công ty. Đến giờ rồi!
- Yes, ma'am.
Mắt cô giờ cay xè, nằng nặng. Cố không nghĩ, nhưng sao cứ ập đến hoài? Hai chữ"kết hôn" được phóng đại ngàn lần, vang vọng xuyên mọi ngõ ngách và ập thẳng vào tai cô. Làm sao, cô phải làm sao đây?
------
Tiếng chuông nhà thờ rộn rã. Vân lộng lẫy soare trắng, mặt ngời hạnh phúc khoác tay chúlập tức. Cố gắng ra mở cửa cho chị. Ở yên đó, nằm yên trên giường.
Bíp. Cô rã rời buông tay. Từng thớ thịt như bị đốtcháy trên lò than trăm độ. Lần đầu tiên cô bệnh mà chỉcó một mình. Sợ, rất sợ...!
20 phút sau, Vân tới. Cô cố hết sức ra mở cửa. Cánh cửa vừa mở, cô đổ ập vào lòng Vân, mê man.
Sáng, hạ sốt. Cô mệt mỏi chào ngàymới. Mở mắt, hình ảnh đầu tiên cô thấy là Vân gục bên cạnh giường. Chiếc tủ nhỏ bên cạnh đầy thuốc và dầu. Không khí trong phòng ngột ngạt. Cô nắm lấy bàn tay Vân đang ngã dài trên nệm, thấy động, Vân choàng tỉnh:
- Em thức rồi à? Cảm thấy sao rồi? Khỏe hơn chưa?
- Dạ. Em còn nhức đầu lắm.
- Chị nấu cháo em ăn rồi đi bác sĩ.
- Dạ...
Vân sờ trán cô, xong đi ra ngoài nhúng ướt khăn để thay cho cái khăn cũ đã khô. Cửa sổ mở toang đón nắng sớm và không khí ban mai.Tiếng lục đục ngoàibếp. Vân đi vào.
- Sao chị không lên công ty?
- À, hôm nay chị đón khách hàng từMalay qua vào buổi chiều. Buổi sáng không đến cũng không sao. Chị có nhắn tin dặn Yen Yen sắp xếp dùm chị rồi. Em bị thế này chị bỏ đi sao đành? Huống hồ em ở có một mình. Em muốn chị ân hận cả đời sao?
-..........................
- Chiều nay chị đi tiếp khách rồi qua với em.
- Dạ. Chiều nay chắc em bớt rồi. Emphiền chị nhiều quá!
- Bệnh thế này mà chiều hết sao nổi? Chị tiếp khách xong, về nhà lấy đồ rồi qua. Đừng đilung tung, ok?
- Em còn sức để đi thì chị đâu có ngồi đây.
- Giỏi!
Vân mang ít nước nóng cùng ly nước muối ấm vào cho cô rửa mặt và súc miệng. Xong quay ra múc chén cháo đem vào phòng. Vân múc từng muỗng nhỏ, thổi nguội rồi đút cô ăn.Cô cố nuốt muỗng cháo đầu tiên, mặt nhăn nhó, cổ họng đau rát.
- Chị nấu dở vậy sao? Ăn mà nhăn mặt kìa. - Vân dí dỏm.
- Em đau họng... - giọng nói cô hôm nay phều phào, tiếng được tiếng mất.
- Chọc em thôi. Ngoan, ráng ăn hếtrồi đi bác sĩ nha.
Nhìn Vân loay hoay thổi cháo, lòng cô sung sướng vô hạn. Chưa bao giờ Vân gần cô, chưa bao giờ Vân chu đáo, chưa bao giờ Vân dịu dàng, chưa baogiờ Vân có biểu hiện yêu thương cô nhiều như thế này. Sao cô muốn bệnh hoài không hết để lúc nào Vân cũng ở kề bên.
Cô bị viêm họng cấp. Bác sĩ kêu nghỉ ngơi vài ngày.Đi bác sĩ về, Vân nấu sẵn cháo cho bữa trưa, phân thuốc từng phần và mua sữa tươi để sẵn kế đầu nằm. Tay làm, miệng luôn dặn:"Em nhớ ăn rồi uốngthuốc, đói bụng thìuống sữa. Không được đi lại nhiều. Không được uống nước lạnh, ok?" - đến nỗi cô phải nói:"Chị record rồi để đầu giường cho em! Thấy chị lặp lạihoài em thương quá!" - Vân mới chịu ngưng.
Vân đi rồi, nằm mộtmình trên giường bệnh, cô tự đánh mình xem cô đang tỉnh hay mơ....
CHƯƠNG 6
Vân đi mang theo chìa khóa nhà.
Cô ăn cháo, uống thuốc rồi ngủ tới chiều. Giật mình dậy, trời sụp tối. Không nhìn đồng hồ nhưng cô đoán đã 8h hoặc hơn. Ở Singapore, 7h trời vẫn còn sáng, nhưng chừng 15 phút sau lại tối rất nhanh, nhanh đến mức chẳng kịp nhận ra.
Vân chưa về. Cô thấp thỏm mong chờ. Đêm nay Vân sẽ ngủ ở đây để chăm sóc cô, điều này khiến cô vui mừng tột độ. Nếu ai đó đặt vào tay cô tiền, chưa chắc cô đã vui đến thế.
Nằm bất động, cơ thể cô nặng trịch. Nhưng cô cố ngồi dậy, vận động nhẹ cho khỏe hơn. Nồi cháo còn phân nữa, cô múc chút ítra tô, bỏ vào microwave. Gió lùa qua cửa sổ phòng khách, cô rùng mình ớn lạnh, nỗi sợ hãi đêm qua lại ập về. Không gian rờn rợn, cô nhanh tay mở hết tất cả đèn trong nhà rồi bưng tô cháo ra phòng khách ngồi ăn.
Dễ chừng hai tiếngsau, cô thiu thiu ngủ trong phòng thì nghe tiếng láchcách mở cửa. Cô muốn ngồi dậy ra đón Vân, nhưng thuốc ngấm, tay chân bải hoải không ngồi dậy nổi.
Tiếng lục đục sau bếp, âm nhạc nheo nhéo từ tivi im bặt,tiếng công tắc đèn báo hiệu có người đã về nhà. Trước giờ quen sống mộtmình một cõi, nay tiếng động báo hiệu có thêm người làm cô thấy ấm áp.
Cánh cửa phòng từtừ hé mở, tiếng chân người, thoang thoảng mùirượu. Vân uống rượu sao? Đi đâu về mà lại uống rượu? Tiếp khách hàng của công ty màcũng cần phải uống rượu là thế nào?
Bàn tay sờ vào cổ, sờ lên trán xem chừng cô hạ sốt hay chưa? Gắng gượng mở mắt, cô hỏi:
- Chị về rồi à?
- Ừ. Mới về. Chị làm em giật mình? Em bớt khó chịu chưa?- giọng Vân lo lắng.
- Dạ, đỡ nhiều rồi chị.
- Em ăn gì rồi uống thuốc chưa?
- Dạ rồi. Chị uống rượu?
- Ừ. Không nhiều, đừng lo.
- Dạ...
- Chị mang đồ qua ở vài ngày. Xin phép chủ nhà nhé!
- Chị...
- Thôi, chị đi tắm thay đồ. Em ngủ sớm cho mau khỏe. Chút nữa chị ngủ ngoài phòng khách, nữa đêm khó chịu thì kêu chị, ok?
- Sao chị ngủ ở phòng khách?
- Em bệnh, nằm một mình cho thoải mái. Tạm vài đêm, không sao!
- ..................
Vân tăng nhiệt độ aircon, nhè nhẹ khép cửa ra khỏi phòng.
Tiếng nước chảy, tiếng xột xoạt ở nhà ngoài làm thuốc ngủ mất tác dụng. Cô nữa tỉnh nữa mê, mà lòng vẫn nhấp nhỏm mong Vân đẩy cửa bước vào. Chịu hếtnổi, cô thiếp đi, hình ảnh cô trong mơ cũng khắc khoải niềm mong chờ.
Tiếng lào xào của trận tường thuật bóng đá trên tivi đánh thức cô dậy. Vân chưa ngủ? Vuốt gọn gàng mái tóc, khoác chiếc áo mỏng, cô đẩy cửa đi ra.
Vân ngồi trầm tư, chai rượu trên bàngần cạn, điếu thuốc đỏ rực lập lòe giữa ánh sáng mờ ảo phát ra từ vô tuyến.
- Chị....
- Sao em không ngủ? Chị mở tiếng to quá làm em thức à? Sorry...
- Dạ không. Thuốc ngủ tan rồi nên em không ngủ được. - cô bước đến ngồi cạnh Vân trên sofa.
- Ừ. Chị kí phép choem nghỉ hết tuần. Cứ an tâm mà nghỉ ngơi.
- Dạ. Sao chị khôngngủ?
- Hồi nãyđi chung, uống ít nên mất ngủ. Giờ phải uống thêm vào, khi nào say sẽngủ được thôi.
- Chị đừng uống nhiều. Hại sức khỏe!
- Thói quen rồi. Chị uống chưa đủ thì nằm lăn lộn cả đêm.
- Nhưng...
- Chị biết rồi. Em hạ sốt chưa? Còn nhức đầu lắm không?
- Dạ không.
- Đưa chị coi. - Vân chồm người, áp mávào trán cô.
- ......................
- Em làm gì mà mặt đỏ dừ vậy? Chị đâuphải đàn ông đâu? Có mùi rượu, mùi thuốc nhưng chị vẫn là phụ nữ mà?
- Chị... chị quyến rũ hơn cả đàn ông. - cô lí nhí, vùng dậy định bỏ vào phòng.
- Em nói gì? - Vân níu tay, ghị cô lại.
- Không có gì. Buông em ra, em đingủ.
- Em nói chị thế nào? Chị chưa say, ok? Không nói chị không cho em đi.
- Không mà. Đừng để ý, buông em ra đi.
- Dám cãi lời sếp?
Vân ghị mạnh, cô mất đà ngã dúi vào lòng Vân. Mới định thần, Vân đưa tay phải xốc hai chân cô đặt lên đùi, tay trái ôm choàng qua eo, đặt đầu cô tựa nhẹ lên cánh tay, hơi thở Vân êm êmnơi vùng cổ.
- Sao cô bé? Nói chị nghe!
- Chị kì quá. Cho emđi. Chị.... chị say rồi!!! -
- Ừ. Say cũng được. Nói nghe rồi mới cho đi. Giờ có nói không? - vai kề vai, má áp má, Vân dụi đầu vào vai cô.
- Em nói... thật là, em bệnh, chị lại say. Ai chăm sóc cho ai đây?
- Không phải câu nói đó. Cho em cơ hội cuối, không nói là biết tay chị đó nha!
- Chị làm gì em?
- Ha ha... hôn em đó, có sợ không?
- Không. Không sợ và không nói! - cô lắc đầu bướng bỉnh.
- Cơ hội cuối, không nói là hôn thật đó. - Vân ngẩng đầu, cười ranh ma.
- Em....
Bờ môi cô say mèmbởi hơi men. Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, mơn trớn. Côchoàng tay Vân ômthật chặt, hai đôi ngực ép sát vào nhau, đẩy cô chới với trên đỉnh cao của cảm giác dục tình.
- Sao? Bây giờ có nói cho chị nghe chưa? - Vân nhìn, ánh nhìn mời gọi.
- Chị ăn hiếp em! - cô bẽn lẽn dụi đầu vào ngực Vân.
- Chị ăn hiếp em khinào? Thương còn không hết, nói chi là ăn hiếp? - Vân mân mê mái tóc cô.
- Em nói... chị..... chị quyến rũ hơn cả đàn ông.... - cô lí nhí, dấu mặt vào tay.
- Thật không?
- Dạ....
Lưng chừng câu nói, cảm giác choáng váng kéo về. Cô tối tăm mặt mũi, đổ mồ hôi lạnhrồi lả dần trên tay Vân.
- Em... em sao vậy?
- Em mệt... mệt quá... không thở được...
- Chị dìu em vào phòng, đứng dậy, cố đi vào phòng đi em.
Vân đặt cô xuống đất, vừa đứng lên cô lập tức ngã quị xuống. Hoảng hồn, Vân bế xốc cô chạythật nhanh vào phòng, đặt cô lên giường, trùm mền kín người, thoa vội dầu gió hai bên thái dương.
Hồi lâu, sờ tay chân thấy cô dần ấm lại, Vân thở phào, sửa mền chogọn gàng rồi ra ngoài.
- Chị...
- Ơi! Em ngủ đi. Chị ra ngoài cho em ngủ. Chút có gì thì kêu chị.
- Đừng đi. Em sợ... em sợ lắm...
- Ok. Chị không đi. Chị ở đây với em.
Vân ngồi ở mép giường, nắm tay cô.
- Chị nằm xuống đi. Chị say rồi!
- Mùi rượu không hà. Sao em ngủ?
- Nằm xuống đi nha. Đừng bỏ em!
- Ok. Nhõng nhẽo quá. Sáng mai vừa bệnh vừa say rượu thì đừng trách chị.
- Không mà. Nằm xuống đi.... nha...
Vân kéo mền, nằm xuống, chống tay lên gối nhìn cô.
- Em giết được người vì cái giọng nhõng nhẽo này đó, em có biết không?
---
Sáng. Đưa tay vỗ vỗ đầu, cô nhận ra eo mình nằng nặng. Quay qua, gương mặt Vân thánh thiện bình yên trong nắng sớm. Cô xích người sát vào lòngVân, vuốt ve cánh tay đang choàng trên eo. Cô biết rằng, hạnh phúc đang lấp lánh phủ bụi hồng khắp gianphòng nhỏ bé.
- Chị ơi, dậy đi làm! - cô thì thầm.
- Uhm... mấy giờ rồi?
- Dạ, 8h15 rồi.
- Hả? - Vân bật dậy, lao tức tốc vào phòng tắm.
Cô cười khúc khích.
- Chị hư quá. Nói qua chăm sóc em mà lại say mèm. Sorry em. Chiều nay chị về nấu bữatối. Chút nữa chị order, người ta đem đồ ăn lại cho em, đừng đi ra đường nhé.
- Chị đi nhanh kẻo trễ. Em tự lo được.
- Nhớ, đừng ra đường. Có gì không biết đâu màkiếm.
- Yes, ma'am.
Trưa. Vân đặt mónăn ở nhà hàng Trung Quốc nào đó. Vẫn là cháo, cô ngồi ăn mà muốn khóc. Cô ghét cháo nhất trên đời! Hômtrước Vân nấu còn miễn cưỡng ăn, bây giờ đồ ăn của nhà hàng... sao dở tệHơn 2 tiếng Vân gọi một lần xem cô có ổn, có mệt hay muốn ăn gì thêm hay không? - Thương ghê nơi!
-----
4 ngày trôi qua nhanh chóng, cô khỏi bệnh hoàn toàn. Chỉ cần dưỡng sức thêm vài ngày. Vân đi về, cô tiếc ngẩn ngơ. Đêm nằm lăn lộn, ôm thú nhồi bông mà nhớ hoài vòng tay Vân. Luyến tiếc mãi hơi ấm và thân thể mềm mại ấy.
Bệnh ơi... sao mà mi hết mau vậy? - câu hỏi cực vô duyên!
-----
Đầu tuần đi làm, mấy cô mấy chị xúm xít hỏi han. Người sờ đầu, người sờ tay xem cô thật sự khỏe hay chưa. Ai cũng chắc lưỡi, khuyên cô kiếm người ở cùng. Nói rủi, nhỡ có gì còn đem cấp cứu kịp, mạng sống quí giá cơ mà!
Cô không thích Vân say, nhưng ghét khi Vân tỉnh. Vân không say, gần như là con người khác. Xa lạ, khó gần, khó hiểu...đôi lúc thật gần mànhiều lúc lại quá xa. Cô hết bệnh, hết được quan tâm. Vân hết say, cư xử với cô hết âu yếm. Một gian phòng, hai không gian đối lập tồn tại song song. Vân đang nghĩ gì? Cô đang nghĩ gì? Và họ đang muốn gì nơi nhau?
Cả tháng nay không còn dịp đi riêng. Vân không rủ cô đi ăn, không đi dạo đêm, ghé nhà cô chơi cũng tuyệt đối không. Tự ái của người con gái không cho phép cô mở lời. Đành ôm nỗi nhớ nhung vào lòng, tốitối về ôm thú nhồi bông.
- Em ghét chị lắm!!!!! - cô quăng mạnh con heo vào tường, hét toáng lên.
Rất may, đồn cảnh sát kế bên không anh nào nghe!
-----
Hai tháng nay, lúc tưởng chừng vô vọng, thì giữa đêmVân gọi. Điện thoại nhấp nháy tên Vân, cô nhún nhẩy trên giường mấy cái cho bớt phấn khích rồi mới nghe máy.
- Alo! Em nghe.
- Chị đây. Em đang ở